Tiếng vải rách vang lên đặc biệt chói tai trong đại điện tĩnh lặng.
Cổ tay trắng như tuyết của ta hoàn toàn lộ ra trước mặt văn võ bá quan.
Trên làn da trắng mịn như ngọc ấy, một chấm chu sa đỏ thẫm hiện rõ, đỏ đến chói mắt, đỏ đến quyết tuyệt.
“Hoàng thượng không phải muốn chứng cứ sao? Đây chính là chứng cứ!”
Ta giơ cao cánh tay, giọng thê lương vang khắp đại điện:
“Chu sa thủ cung của thần nữ vẫn còn nguyên vẹn! Thần nữ đến nay vẫn là thân trong sạch, lấy đâu ra mang thai! Ôn thái y miệng đầy dối trá, khi quân phạm thượng, đó mới thật sự là tử tội!”
Đại điện im lặng như chết.
Tất cả triều thần đều hít sâu một hơi rồi vội quay đầu đi, không dám nhìn thẳng cánh tay ta.
Mặt Ôn thái y trắng bệch, mồ hôi lạnh trên trán từng giọt lớn rơi xuống.
Hắn có tính thế nào cũng không tính được rằng ta dám ở nơi đông người, tự hủy thanh danh để chứng minh trong sạch.
Chấm đỏ ấy chính là chứng cứ thép đánh nát mọi lời dối trá.
Sắc mặt Huệ quý phi thoáng thay đổi, nhưng nàng ta phản ứng cực nhanh, lập tức đập bàn quát lớn:
“To gan, tiện tỳ!”
Nàng ta đứng phắt dậy, chỉ vào cánh tay ta nghiêm giọng trách mắng.
“Thân là nữ tử chưa xuất giá, ngươi lại dám để lộ tay chân trước ngự tiền, đúng là không biết liêm sỉ! Hành vi coi thường cung quy, không để tôn thượng vào mắt như thế, tội càng thêm tội!”
Nàng ta quay sang hoàng thượng, lời lẽ càng dữ dội.
“Hoàng thượng, nữ tử này trước thì vu hãm thần thiếp, nay lại làm ra chuyện đồi phong bại tục trước ngự tiền. Nàng ta căn bản không để hoàng thượng vào mắt, đây là công khai khiêu khích hoàng quyền!”
Sự do dự vừa nảy sinh trong lòng hoàng thượng vì chu sa thủ cung đã bị lời nói này của Huệ quý phi đánh tan hoàn toàn.
Uy nghiêm hoàng thất tuyệt đối không cho phép một thần nữ giẫm đạp như vậy.
“Hay cho một tiện tỳ coi trời bằng vung!”
Hoàng thượng giận quá hóa cười, sát ý lạnh buốt.
“Nếu ngươi đã không cần thể diện nữa, trẫm thành toàn cho ngươi! Truyền chỉ của trẫm, dùng cực hình, lập tức lăng trì xử tử nữ tử này ngay ngoài đại điện!”
Lăng trì.
Ba nghìn sáu trăm nhát dao.
Thị vệ không còn do dự, như sói như hổ nhào tới, vặn chặt hai tay ta ra sau lưng, thô bạo áp giải ta ra ngoài điện.
Đầu gối ta bị kéo lê trên gạch vàng, để lại một vệt máu. Ôn thái y cúi đầu không dám nhìn ta. Huệ quý phi ngồi trên cao, thưởng thức bộ dạng thảm hại của ta.
Ngay khoảnh khắc ta sắp bị kéo qua ngưỡng cửa đại điện, bên ngoài bỗng truyền đến tiếng vó ngựa dồn dập.
Ngay sau đó, một giọng nói lạnh lẽo đầy sát khí xuyên qua tầng tầng cung điện, lao thẳng vào đại điện.
“Đao hạ lưu nhân—”
Chương 6
Một giọng nam trầm thấp lạnh lùng vang lên ngoài cửa điện.
Mọi người nhìn theo tiếng nói, thấy Nhiếp chính vương giẫm qua đống ngọc vỡ đầy đất, bước vào trong điện.
Hắn giơ tay phất nhẹ. Kim giáp vệ phía sau lập tức bao vây toàn bộ đại điện. Những thị vệ vốn đang hung hăng kiêu ngạo lập tức sợ hãi lui xuống.
“Thần phụng chỉ khám xét một biệt trạch ở ngoại ô kinh thành, tìm được vài thứ thú vị.”
Một cuốn sổ sách ố vàng bị hắn tùy ý ném xuống nền gạch xanh, phát ra tiếng nặng nề.
Ngay sau đó, một chưởng quầy hiệu thuốc bị trói gô kéo vào đại điện.
Nhiếp chính vương lạnh mắt liếc Ôn thái y đang quỳ dưới đất run lẩy bẩy.
“Ôn đại nhân, trên sổ sách này ghi rõ trong ba tháng qua, ngươi âm thầm mua hơn trăm cân dược liệu an thai. Chưởng quầy đã khai nhận, số dược liệu đó đều do chính tay ngươi mang đi.”
Sắc mặt Ôn thái y mất sạch huyết sắc, hai gối mềm nhũn, phủ phục xuống đất.
“Vi thần… vi thần chỉ là âm thầm nghiên cứu y thuật khoa phụ sản trong Thiên Kim Phương, tuyệt đối không dùng vào việc khác!”
Ta cười lạnh.
“Nghiên cứu y thuật cần hơn trăm cân thuốc an thai? Y thuật của Ôn thái y chỉ sợ đã nghiên cứu đến tận trong bụng người khác rồi.”
Nhiếp chính vương thong thả vỗ tay.
Ngoài điện lại có một người bị áp giải vào. Đó chính là dược đồng thân cận của Ôn thái y.
Dược đồng đã sợ vỡ mật, phủ phục dưới đất lớn tiếng chỉ nhận.
“Hoàng thượng minh giám! Sư phụ mỗi đêm đều lấy cớ đến ngoài điện Dưỡng Tâm chờ chẩn bệnh, thực ra là đến tẩm cung của Huệ quý phi! Những thuốc an thai đó đều được sắc cho quý phi nương nương uống! Tiểu nhân tận mắt nhìn thấy, tuyệt không nửa lời dối trá!”
Lời vừa dứt, cả điện chấn động.
Kim bộ diêu trên đầu Huệ quý phi rung lên dữ dội. Nàng ta đứng bật dậy, chỉ vào dược đồng mắng lớn:
“Tiện nô! Là ai sai ngươi đến vu oan bản cung! Bản cung trong sạch rõ ràng, há để ngươi hắt nước bẩn như vậy!”
Nàng ta xoay người nhào về phía hoàng thượng, khóc đến lê hoa đái vũ, định khơi lại lòng thương tiếc của người.
Ta tiến lên một bước, chắn trước mặt hoàng thượng.
“Nương nương đã tự xưng trong sạch, vậy chuyện này càng dễ xử lý.”
Ta quay sang nhìn thừa tướng mặt xanh mét bên cạnh.
“Thừa tướng đại nhân nói mình thuở nhỏ cũng tinh thông thuật Kỳ Hoàng. Nếu người của Thái y viện không đáng tin, chi bằng mời thừa tướng bắt mạch bình an cho quý phi nương nương ngay trước mặt mọi người, để chứng minh trong sạch?”

