Mắt Lâm Phiên Phiên sáng lên, cô ta không ngờ Thẩm Ngôn Xuyên thật sự đi.

Cô ta vừa ngọt ngào vừa e thẹn theo sau.

Thẩm Ngôn Xuyên đẩy cửa bước vào, vừa ngước mắt lên đã sững người tại chỗ.

Bởi vì Tống Tư Duyệt đang dựa vào lòng Hạ Lâm, hai người ngọt ngào chọn nhẫn kim cương.

Lý trí trong đầu Thẩm Ngôn Xuyên lập tức bị lửa giận thiêu rụi. Anh ta nhanh chóng bước đến trước mặt Tống Tư Duyệt.

Giọng nói âm trầm, hung ác:

“Tống Tư Duyệt, nếu em không giải thích rõ ràng cho anh.”

“Thì chúng ta chấm dứt hoàn toàn!”

Chương 7

Lời uy hiếp như vậy đối với tôi chẳng khác nào gãi ngứa.

Lâm Phiên Phiên bên cạnh kinh ngạc che miệng.

“Không ngờ hai người thật sự ở bên nhau rồi, chúc mừng hai người nha.”

“Chúng ta đúng là có duyên quá. Sư huynh Thẩm đến đây chọn nhẫn kim cương cho em, hai người cũng đang chọn nhẫn cưới sao?”

Lâm Phiên Phiên âm thầm khoe khoang sự tốt đẹp mà Thẩm Ngôn Xuyên dành cho cô ta.

Dù sao tôi và Thẩm Ngôn Xuyên ở bên nhau tám năm, món quà đắt nhất anh ta từng tặng tôi là một chiếc vòng tay.

Mà chiếc vòng đó còn là quà tặng kèm từ món quà của Lâm Phiên Phiên.

Tôi lịch sự mỉm cười với cô ta.

“Đúng vậy, cô thông minh thật đấy, đoán một cái là trúng ngay.”

“Vậy phiền cô có thể cút ra chỗ khác được không?”

Mắt Lâm Phiên Phiên lập tức đỏ lên. Cô ta không ngờ tôi lại cay nghiệt đến vậy.

Cô ta rưng rưng nhìn Thẩm Ngôn Xuyên, hy vọng anh ta sẽ như mọi khi đứng ra trút giận thay mình.

Nhưng ánh mắt Thẩm Ngôn Xuyên vẫn dán chặt trên người tôi, nghiến răng nghiến lợi:

“Tống Tư Duyệt, em không có gì muốn giải thích sao?”

Tôi ngơ ngác, nghi hoặc hỏi lại:

“Tôi phải giải thích với anh chuyện gì?”

“Anh lấy lập trường gì để chất vấn tôi?”

Hai câu hỏi liên tiếp của tôi khiến Thẩm Ngôn Xuyên cứng đờ tại chỗ, anh ta nghiến răng bật ra một câu:

“Dựa vào việc anh là vị hôn phu của em!”

Tôi phụt cười thành tiếng.

“Anh trai à, chẳng phải tôi đã chia tay anh từ lâu rồi sao?”

“Còn nữa…”

Tôi giơ bàn tay đang đan chặt với Hạ Lâm lên.

“Tôi đã kết hôn rồi, phiền anh nhanh chóng lăn xa một chút.”

Chiếc nhẫn kim cương dưới ánh đèn khúc xạ ra ánh sáng rực rỡ, đâm sâu vào mắt Thẩm Ngôn Xuyên.

“Em vòng một vòng lớn như vậy, chẳng phải chỉ muốn anh cúi đầu trước em sao?”

Anh ta tiến lên một bước, hạ giọng như đang thỏa hiệp:

“Anh nhận thua, em thắng rồi. Đừng làm loạn nữa, được không?”

Tôi hơi sững lại.

Đây vẫn là lần đầu tiên Thẩm Ngôn Xuyên hạ mình trước tôi.

Nhưng bây giờ thì còn tác dụng gì nữa?

Đột nhiên một bàn tay nhẹ nhàng giữ lấy mặt tôi, đặt lên môi tôi một nụ hôn sâu.

Hạ Lâm, người từ nãy đến giờ vẫn im lặng, dùng cách trực tiếp và hiệu quả này để nói với Thẩm Ngôn Xuyên rằng:

Tôi và anh ấy thật sự ở bên nhau rồi.

Hoàn toàn đập nát ý định trốn tránh của Thẩm Ngôn Xuyên.

“Mày muốn chết!”

Đồng tử Thẩm Ngôn Xuyên co rút lại, lao vào đánh Hạ Lâm.

Nhưng người quanh năm ở phòng thí nghiệm như anh ta sao có thể là đối thủ của Hạ Lâm.

Dễ dàng bị anh ấy đánh ngã.

“Anh đừng đánh anh ấy!”

Lâm Phiên Phiên chắn trước mặt Thẩm Ngôn Xuyên.

Nhưng ánh mắt Thẩm Ngôn Xuyên lại đặt trên người tôi.

Thái độ lạnh nhạt từ đầu đến cuối của tôi khiến anh ta hoàn toàn hoảng loạn.

Anh ta và Hạ Lâm không phải chưa từng xảy ra xung đột, nhưng chưa từng động tay.

Bởi vì tôi luôn vô điều kiện đứng về phía anh ta.

Trong mối quan hệ này, anh ta luôn là người được thiên vị.

Nhưng khi tình yêu biến mất, anh ta là người đầu tiên cảm nhận rõ ràng nhất.

Từ đó, Thẩm Ngôn Xuyên suy sụp.

Anh ta không làm thí nghiệm nữa, cũng không đến trường nữa.

Chỉ khóa mình trong phòng, lén nhìn tài khoản mạng xã hội của tôi.

Anh ta phát hiện ra, hóa ra không phải bản thân mình tốt đẹp.

Mà là Tống Tư Duyệt vốn đã rất tốt.

Tình yêu của cô dành cho ai cũng đều nồng nhiệt.

Nhìn khắp căn nhà tràn ngập dấu vết Tống Tư Duyệt để lại.

Quần áo của cô, ga giường in hình thỏ con.

Thậm chí cả túi khoai tây chiên đã mở được một nửa.

Thẩm Ngôn Xuyên không động vào bất cứ thứ gì, như thể chỉ cần làm vậy thì Tống Tư Duyệt vẫn chưa rời đi.

Anh ta nhìn ảnh ngọt ngào của Tống Tư Duyệt và Hạ Lâm trên bãi biển trong điện thoại.

Bên dưới toàn là lời chúc phúc của bạn bè cô.

【Con nhỏ chết tiệt cuối cùng cũng sáng mắt rồi, đừng cố chấp với cái tảng băng chết tiệt kia nữa. Anh Lâm của chúng ta tốt biết bao.】

【Hu hu hu, CP tôi ship cuối cùng cũng phát đường rồi. Mấy người không biết đâu, tôi ship hai người họ từ hồi cấp ba cơ, cuối cùng cũng tu thành chính quả rồi.】

Thẩm Ngôn Xuyên cảm thấy bản thân như một đoạn mã lỗi trong cuộc đời Tống Tư Duyệt.

Bây giờ lỗi đã được sửa, anh ta hoàn toàn bị vứt bỏ.

Không cam lòng.

Tống Tư Duyệt rõ ràng là của anh ta.

Thẩm Ngôn Xuyên nhìn con dao nhỏ bên cạnh.

Mặt không cảm xúc cầm lên, rạch từng nhát lên tay mình.

Máu tí tách nhỏ xuống.

Nhưng Thẩm Ngôn Xuyên lại cười.

Là Tống Tư Duyệt đến trêu chọc anh ta trước, sao cô có thể nói rút lui là rút lui được?

Chương 8

Khi tôi nhận được tin Thẩm Ngôn Xuyên cắt cổ tay tự tử.

Phản ứng đầu tiên của tôi là cảm thấy hoang đường.