Ngày khai giảng tại Kinh Đại, trong trường đông nghịt người.
Tôi kéo hành lý, đứng trước cổng trường, nhìn bốn chữ “Đại học Kinh Thành”, trong lòng chua xót khó tả.
Kiếp trước, điều nuối tiếc nhất trước khi chết của tôi, chính là chưa từng được thực sự bước chân vào nơi này.
Kiếp này, tôi đến rồi.
“Bạn học, bạn là tân sinh viên sao?”
Một giọng nói ôn hòa vang lên.
Tôi quay đầu lại, nhìn thấy một chàng trai mặc áo sơ mi trắng.
Cậu ta có đường nét thanh tú, dáng người cao ráo, trên tay cầm biển tình nguyện viên.
Lục Hành Chu.
Người vị hôn phu kiếp trước đã lạnh lùng đứng nhìn tôi rơi vào biển lửa.
Người mà tương lai Thẩm Thanh Lê muốn gả.
Tôi siết chặt tay kéo vali, các ngón tay trắng bệch.
Lục Hành Chu thấy sắc mặt tôi không tốt, khẽ nhíu mày: “Cậu không khỏe à?”
Tôi lùi lại nửa bước.
“Không cần anh lo.”
Cậu ta sững sờ.
Chắc có lẽ không ngờ rằng ngay lần đầu gặp mặt, lại có người dám sẵng giọng với cậu ta như vậy.
“Tôi chỉ muốn giúp cậu xách hành lý thôi.”
“Không cần.”
Tôi kéo vali đi thẳng qua người cậu ta.
Lục Hành Chu đứng sững tại chỗ, nhìn theo bóng lưng tôi, ánh mắt lộ vẻ nghi hoặc.
Báo danh, nhận chìa khóa, vào ký túc xá.
Mọi chuyện suôn sẻ như một giấc mơ.
Bạn cùng phòng của tôi đều rất tốt.
Một người tên Chu Miên, tóc ngắn, là cô gái vùng cao phương Bắc, tính tình sảng khoái, trượng nghĩa.
Một người tên Lâm Hiểu Hiểu, mềm mại đáng yêu, rất thích ăn vặt.
Còn một người nữa tên Hứa Tri Ý, tính tình điềm tĩnh, hướng nội, nhưng đôi mắt rất sáng.
Họ thấy tôi một mình kéo chiếc vali nặng nề, lập tức xúm lại giúp đỡ.
Chu Miên hỏi: “Người nhà không đi đưa cậu tới trường à?”
Tôi mỉm cười: “Không có.”
Lâm Hiểu Hiểu sửng sốt, lí nhí nói: “Xin lỗi cậu nha.”
“Không sao đâu.”
Là thực sự không sao.
Không có người nhà họ Thẩm đưa đi, tôi ngược lại còn thấy yên tâm hơn.
Nhưng tôi không ngờ rằng, nhà họ Thẩm không hề có ý định buông tha cho tôi.
Ngày thứ ba sau khi khai giảng, trên diễn đàn Kinh Đại đột nhiên xuất hiện một bài đăng.
Tiêu đề vô cùng chói mắt:
【Bóc phốt thủ khoa tỉnh nào đó năm nay: Được gia tộc nhà giàu nhận lại nhưng tham phú phụ bần, ép cha mẹ ruột phải quỳ gối ngay trong ngày tang lễ】
Trong bài đăng có ảnh của tôi.
Có ảnh chụp lén vào ngày tang lễ của bà ngoại.
Còn có một đoạn video bị cắt ghép ác ý.
Trong video, tôi lạnh lùng đốt bỏ tờ giấy xét nghiệm ADN.
Dòng chú thích viết:
【Cha mẹ ruột đã tìm cô ta suốt mười tám năm, vậy mà cô ta lại sỉ nhục cha mẹ ruột giữa chốn đông người, còn ép em gái nuôi phải rời khỏi nhà họ Thẩm.】
Phần bình luận nổ tung.
【Thật hay giả vậy? Đồ vô ơn bạch nhãn lang đến mức này sao?】
【Thi đỗ Kinh Đại mà sống thất đức vậy à.】
【Con gái ruột nhà hào môn? Vậy cô con gái nuôi kia thảm quá rồi.】
【Bà ngoại cô ấy vừa mất, có thể tâm trạng không tốt?】
【Tâm trạng không tốt thì được quyền sỉ nhục cha mẹ sao?】
Trong ký túc xá, Lâm Hiểu Hiểu dè dặt nhìn tôi.
“Khương Vãn, bài đăng này nói về cậu sao?”
Tôi mở video lên, nhìn thấy trên màn hình Thẩm Thanh Lê đang khóc lóc như mưa.
Vẫn là những thủ đoạn quen thuộc.
Kiếp trước cô ta cũng làm như vậy, từng chút một đóng đinh tôi vào những cái mác “không hiểu chuyện”, “hay ghen tị”, “độc ác”.
Chu Miên tức giận đập bàn: “Rõ ràng là cắt ghép! Tang lễ bà ngoại cậu mà họ lại đến nhận người thân, bản thân chuyện đó đã là mạo phạm rồi!”
Hứa Tri Ý nhỏ giọng nói: “Có cần báo với cố vấn học tập không?”
Tôi không nói gì.
Chỉ lấy điện thoại ra, đăng nhập vào một tài khoản.
Đây là tài khoản video ngắn tôi lập trước khi đến Kinh Thành.
Tên là: *Vãn Vãn của Bà Ngoại*.
Tôi tải lên đoạn video gốc hoàn chỉnh.
Từ lúc nhà họ Thẩm bước đến trước mộ, đến lúc Cố Minh Châu nói muốn bù đắp, rồi đến lúc Thẩm Nghiên lên tiếng bênh vực Thẩm Thanh Lê, và cuối cùng là lúc tôi từ chối trở về nhà họ Thẩm.
Không cắt một giây nào.
Dòng trạng thái:
【Ngày bà ngoại tôi hạ huyệt, họ đến đòi nhận người thân. Xin hỏi, tôi phải mỉm cười nói lời cảm ơn sao?】
Mười phút sau, video bùng nổ.
Chiều hướng của phần bình luận đảo ngược ngay tức khắc.
【Vãi chưởng, video gốc hoàn toàn khác hẳn với bài bóc phốt!】
【Người ta vừa mới hạ huyệt bà ngoại xong, nhà họ Thẩm đã đến ép nhận người thân? Ai mà chịu nổi chứ?】
【Cô con gái nuôi mặc váy trắng kia ăn nói dẻo mỏ ghê, câu nào cũng như châm ngòi thổi lửa.】
【Con gái ruột còn chưa mở miệng, cô ta đã vội vàng ‘chị ơi chị à’, mùi ‘trà xanh’ tràn cả ra màn hình.】
【Khương Vãn đốt luôn tờ giấy giám định, xem khúc đó đã cái nư thật.】
Nhà họ Thẩm rất nhanh đã gọi điện thoại tới.
Lần này là Cố Minh Châu.
Giọng bà ta nghẹn ngào: “Vãn Vãn, tại sao con lại đăng video lên mạng? Thanh Lê bây giờ bị cư dân mạng chửi bới đến mức không dám ra khỏi nhà.”
Tôi ngồi ngoài ban công ký túc xá, nhìn hoàng hôn phía xa.
“Vậy khi các người đăng đoạn video cắt ghép kia lên, có từng nghĩ tôi sẽ bị chửi không?”
Đầu dây bên kia im lặng.
Tôi nói tiếp: “Bà Cố, tôi đã nói rồi, đừng làm phiền tôi.”
Giọng Cố Minh Châu run rẩy: “Mẹ là mẹ của con…”
“Không phải.”
Tôi ngắt lời bà ta.

