“Thiếp thân còn có một chuyện không hiểu.”
“Thị vệ Đông cung đổi ca đều ở ngoại đình. Ngoài Thái tử phi nương nương, theo quy chế có thể tới thùy hoa môn của nội đình vào thời gian nhất định để kiểm tra phòng vệ trong cung, hoặc truyền lời khi có chuyện khẩn cấp, những cung quyến bình thường tuyệt đối không thể bước chân tới ngoại đình, càng không thể gặp thị vệ đang đổi ca.”
“Xin hỏi Lâm Bảo lâm, ngươi đã gặp thị vệ bên ngoài Đông cung đang đổi ca vào thời gian nào, ở đâu và vì chuyện gì? Hơn nữa… còn có thể tới gần đến mức nhìn rõ hoa văn trên túi thơm bên hông hắn?”
Lâm Ngọc Thư run mạnh, đôi môi run rẩy, nhưng không thể thốt ra một lời.
Ánh mắt cầu cứu của nàng ta theo bản năng nhìn về phía Hiền phi và Nhị hoàng tử Chu Cảnh Hằng.
Hiền phi ngồi ngay ngắn trên bàn tiệc, dung mạo ung dung cao quý, nhưng những ngón tay đang siết khăn đã trắng bệch.
Nhị hoàng tử lại cụp mắt, nghịch chén rượu trong tay, tựa như chuyện này hoàn toàn không liên quan tới mình.
Hắn chẳng hề để tình nghĩa vụng trộm giữa hai người trong lòng.
“Ta… ta…”
Trên trán Lâm Ngọc Thư toát mồ hôi lạnh.
“Có lẽ… có lẽ ta nhớ nhầm. Hoặc là… từng nhìn thấy từ xa trên cung đạo…”
“Cung đạo?”
Ta nhẹ nhàng ngắt lời, giọng điệu vẫn ôn hòa.
“Là vị thị vệ nào? Họ tên là gì? Thuộc đội nào? Canh giữ khu vực nào? Lâm Bảo lâm đã nhìn rõ hoa văn túi thơm, hẳn khoảng cách không xa, ít nhiều cũng phải nhớ được vài đặc điểm chứ? Hoặc khi ấy còn có ai ở đó, có thể làm chứng cho Lâm Bảo lâm không?”
Mỗi câu hỏi đều giống như một lưỡi đao lạnh lẽo, đâm thẳng vào từng lỗ hổng trong lời nói của nàng ta.
Nàng ta làm sao nhớ được tên họ hay đặc điểm của thị vệ?
Nàng ta căn bản không thể nói rằng trong lúc lén gặp riêng Nhị hoàng tử, nàng ta đã hoảng loạn nhìn thấy bóng dáng của một thị vệ.
Một khi nói ra, nàng ta sẽ rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục.
“Ta… ta…”
Nàng ta ấp úng, sắc mặt từ trắng chuyển sang xanh, thân thể bắt đầu run rẩy.
Hiền phi thấy vậy, lập tức mỉm cười lên tiếng, định hòa hoãn không khí:
“Ôi chao, nhìn đứa trẻ này xem. Có lẽ hôm nay yến tiệc náo nhiệt, uống nhiều hơn mấy chén nên say rồi, vừa rồi mới hồ ngôn loạn ngữ.”
Bà ta quay sang Hoàng hậu:
“Hoàng hậu nương nương chớ trách. Lâm Bảo lâm tuổi còn nhỏ, tửu lượng không tốt cũng là chuyện thường.”
“Say rồi sao?”
Khóe môi ta hơi cong lên. Ta nhìn Hiền phi, ánh mắt trong sáng.
“Bẩm Hiền phi nương nương, thiếp thân có hỗ trợ Thái tử phi sắp xếp cung yến lần này. Biết trưởng tỷ xưa nay không chịu được rượu, thiếp thân đã đặc biệt căn dặn chuẩn bị cho tỷ ấy canh đào hoa, không phải rượu.”
“Canh đào hoa cũng có thể khiến người ta say sao?”
Nụ cười trên mặt Hiền phi lập tức cứng lại.
Phụ thân Lâm Văn Viễn vẫn luôn im lặng cuối cùng không thể ngồi yên. Ông đột ngột đứng dậy, bước tới giữa điện quỳ xuống:
“Tiểu nữ Ngọc Thư từ nhỏ tâm địa thuần thiện, ngay cả một con kiến cũng không nỡ giẫm chết. Chuyện hôm nay nhất định chỉ vì nhất thời hoa mắt, nhìn nhầm đồ vật, tuyệt đối không có lòng hại người! Nó… nó chỉ vì quá quan tâm nên sinh loạn, sợ muội muội đi sai đường, làm tổn hại thanh danh hoàng gia!”
Mẫu thân cũng lao tới quỳ xuống, lệ tuôn như mưa:
“Xin nương nương minh giám! Đứa trẻ Ngọc Thư này hiểu chuyện và chu đáo nhất. Chuyện hôm nay chắc chắn có hiểu lầm! Nhiêu Nhi, nó là tỷ tỷ ruột của con, sao con lại từng bước ép người, nhất định phải đẩy nó vào đường chết?”
Bọn họ khóc đến đứt từng khúc ruột, mỗi câu mỗi chữ đều là trách móc ta.
Kiếp trước, cảnh tượng này ta đã trải qua vô số lần.
Mỗi một lần đều là ta nhượng bộ, ta nhận sai, ta gánh chịu những oan ức và hình phạt vốn không thuộc về mình.
Ta nhìn gương mặt lo lắng đau lòng của bọn họ, trong lòng không hề nổi lên một gợn sóng.
Ta chỉ lặng lẽ nhìn Hoàng hậu và Thái tử ngồi trên cao.
Đôi mắt phượng của Hoàng hậu hơi nheo lại, trao đổi ánh mắt với Thái tử.
Giọng Thái tử Chu Cảnh Thần bình tĩnh không gợn sóng, nhưng lại mang theo sức nặng ngàn cân:
“Lâm Bảo lâm.”
“Cô hỏi ngươi lần cuối. Ngươi đã gặp người đeo túi thơm này ở đâu?”
“Nếu không nói được, vậy chính là cố ý hãm hại Trắc phi, gây rối cung yến, dò xét cung cấm.”
“Nếu có thể nói rõ…”
Chàng dừng lại, ánh mắt như có như không lướt qua Nhị hoàng tử.
“Vậy càng phải giải thích thật rõ ràng.”
Lâm Ngọc Thư hoàn toàn mềm nhũn trên mặt đất, nước mắt nước mũi giàn giụa, chỉ biết lặp lại:
“Thiếp thân không biết… thiếp thân thật sự không biết… là thiếp thân nhìn nhầm, nhất định là nhìn nhầm…”
“Xem ra không thể giải thích rõ rồi.”
Thái tử nhàn nhạt nói, trong giọng không nghe ra vui giận.
“Mẫu hậu, chuyện này liên quan đến an nguy cung cấm và thanh danh phi tần, không thể xem như trò đùa. Lời nói của Lâm Bảo lâm hỗn loạn, có rất nhiều điểm đáng ngờ. Nên giao cho Thận Hình ty thẩm vấn cẩn thận, những cung nhân có liên quan cũng phải điều tra nghiêm ngặt.”
Hoàng hậu gật đầu, uy nghi hiển lộ:

