Sau đó lại là một bức ảnh khác.

Tô Vũ Trúc đứng trước gương của một cửa hàng áo cưới, mặc chiếc váy cưới đuôi cá màu trắng, làm biểu tượng thả tim với ống kính. Lục Uyên Thâm đứng phía sau, tay đặt lên eo cô ta, hai người cười tươi như một cặp tân lang tân nương.

Tôi chằm chằm nhìn bức ảnh đó vài giây.

Chiếc váy cưới Tô Vũ Trúc mặc trên người, chính là chiếc mà nửa năm trước tôi đã đánh dấu trên tạp chí, bảo rằng tôi muốn mặc nó trong ngày cưới.

Cuốn tạp chí đó bây giờ vẫn còn nằm trên tủ đầu giường nhà tôi.

Lúc đó tôi đưa cho Lục Uyên Thâm xem, anh ta cứ dán mắt vào điện thoại không thèm ngẩng đầu lên.

Hóa ra không phải anh ta không biết tôi muốn gì.

Tôi bình thản gõ chữ trả lời: “Đẹp đôi lắm, chúc hạnh phúc dài lâu.”

Bên Lục Uyên Thâm hiển thị “Đang nhập văn bản”, nhấp nháy hồi lâu. Nhưng cuối cùng chắc là tức điên lên rồi, chẳng gửi gì thêm.

Cứ tưởng chuyện này đến đây là kết thúc.

Nhưng sáng sớm hôm sau, tôi bị đánh thức bởi tiếng điện thoại rung.

Giọng trợ lý của tôi hoảng loạn thấy rõ: “Chị Ôn, xảy ra chuyện rồi.”

“Sao vậy?”

“Số tài khoản đang hot nhất trong tay chị… sáng nay đồng loạt đăng video của Tô Vũ Trúc.”

Tôi bật dậy khỏi giường: “Cái gì?”

“Đó là kiểu… nhảy mấy cái vũ đạo hớ hênh rẻ tiền ấy, ăn mặc cũng cực kỳ…”

“Bây giờ fan đang nổi điên, khu bình luận toàn là chửi rủa, nói rằng tác giả gốc vì tiền mà bán tài khoản, uy tín mấy tài khoản của chúng ta sụp đổ hết rồi…”

Máu toàn thân tôi như lạnh đi một nửa.

Cúp điện thoại, tôi lập tức mở Douyin.

Trong danh sách tài khoản của tôi, những tài khoản top đầu hàng triệu người theo dõi mà tôi đã cất công gầy dựng suốt nhiều năm qua, toàn bộ đều vào khoảng từ 6 đến 7 giờ sáng nay, đăng cùng một video giống hệt nhau.

Tô Vũ Trúc mặc một bộ đồ bó sát vừa vặn che được những điểm nhạy cảm, làm đủ mọi tư thế gợi dục trước ống kính. Ánh mắt lả lơi, môi hơi hé mở, mỗi động tác đều mang tính khơi gợi rõ ràng.

Khu bình luận đã nổ tung.

“Tôi theo dõi kênh 3 năm nay, để xem cái thứ này hả?”

“Bán kênh rồi phải không? Bỏ theo dõi.”

“Nội dung trước kia hay thế, sao giờ lại sa đọa đến mức này?”

Tay tôi run rẩy, chuyển đổi tài khoản, lại chuyển tài khoản.

Không cái nào đăng nhập được.

Mật khẩu đã bị đổi hết.

Người biết mật khẩu của những tài khoản này, chỉ có một.

Lục Uyên Thâm.

Tôi khoác áo, bắt taxi đi thẳng đến công ty.

Thang máy đi lên, nắm đấm của tôi siết chặt đến trắng bệch các đốt ngón tay.

Đẩy cửa phòng làm việc của Tổng giám đốc, cảnh tượng trước mắt khiến tôi sững sờ.

Tô Vũ Trúc mặc một bộ đồ còn hở hang hơn cả trong video, đứng trước cửa sổ sát đất, đang nhảy một điệu nhảy mang tính gợi cảm cực độ.

Lục Uyên Thâm giơ điện thoại, đang quay phim cô ta.

Khoảng cách hai người chưa đầy một mét, ánh mắt anh ta dính chặt lấy người cô ta, chứa đầy sự mờ ám.

Tô Vũ Trúc nhảy xong một động tác, quay đầu nũng nịu chu môi với anh ta: “Lục tổng, góc độ này có đẹp không? Đây là em đặc biệt học vì anh đấy~”

“Đẹp.” Giọng anh ta mang theo ý cười, “Uốn éo mạnh thêm chút nữa đi, lúc trên giường em đâu có rụt rè thế này.”

Ánh mắt hai người giao nhau trong không trung, bầu không khí ái muội dâng cao.

Tiếng mở cửa cắt ngang họ.

Tô Vũ Trúc nhìn thấy tôi, khoa trương kêu “Á” một tiếng, nhưng không hề hoảng sợ chút nào, khác hẳn với vẻ giả vờ yếu đuối lần trước gặp tôi. Rõ ràng là cô ta đã nắm chắc vị trí Lục phu nhân.

Lục Uyên Thâm hạ điện thoại xuống, nhíu mày nhìn tôi: “Cô đến đây làm gì?”

Tôi lạnh mặt bước vào: “Tại sao lại động vào tài khoản của tôi?”

“Tài khoản của cô?” Anh ta đặt điện thoại lên bàn, dựa lưng vào ghế nhìn tôi, giọng nói nhẹ bẫng, “Mấy tài khoản đó đều đăng ký dưới tên công ty đúng không?”

Tôi sững lại.

“Lúc tạo ra mấy tài khoản này, chẳng phải cô làm vì công ty sao, đó là tài sản của công ty, từ khi nào nó là đồ của cô vậy?”

Anh ta cầm tách cà phê trên bàn lên uống một ngụm, “Ôn Tụng Nghi, cô cũng là người làm việc lâu năm, đạo lý nhỏ này cũng không hiểu sao?”

“Tất cả nội dung đó đều do một tay tôi làm ra, anh không biết suốt nhiều năm qua tôi đã bỏ ra bao nhiêu tâm huyết cho những tài khoản đó sao? Những fan hâm mộ đó là vì nể mặt tôi…”

“Fan nể là nể cái tài khoản.” Anh ta ngắt lời tôi, “Ai mà quan tâm người đăng là ai chứ?”

Anh ta đứng lên, đi đến bên cạnh Tô Vũ Trúc, ôm lấy vai cô ta:

“Vũ Trúc bây giờ cần kéo tương tác, mấy cái tài khoản đó để không cũng phí, cho cô ấy dùng thì có sao đâu?”

“Dù phong cách có khác, nhưng cô ấy chỉ cần dựa vào mặt mũi thôi cũng ăn đứt mấy cái video phổ cập kiến thức vắt óc suy nghĩ của cô rồi.”

“Công ty không phải chỉ dựa vào một mình cô để chống đỡ, đừng lúc nào cũng quá đề cao bản thân.”

Tô Vũ Trúc dựa vào ngực anh ta, ngẩng lên nhìn tôi, trong ánh mắt là sự đắc ý không che giấu:

“Chị Ôn, chị đừng giận mà.”

“Em cũng chỉ muốn tự tăng thêm chút tương tác cho mình thôi. Dù anh chị có tám năm nền tảng tình cảm, nhưng tình yêu cần phải vun đắp, cũng cần phải tranh giành.”

CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: https://vivutruyen.net/tua-nhu-chua-tung-co-duoc/chuong-6/