Sự xuất hiện của Tô Vũ Trúc bên cạnh Lục Uyên Thâm là chuyện của một năm trước.
Hôm cô ta đến phỏng vấn, mặc một chiếc áo vest rõ ràng quá chín chắn so với tuổi, đi giày cao gót nhọn, lúc bước vào phòng họp còn suýt vấp ngã.
Tôi ngồi ở vị trí phỏng vấn, nhìn sơ yếu lý lịch của cô ta. Kinh nghiệm cá nhân gần như bằng không, thể hiện lúc phỏng vấn cũng rất bình thường. Điều duy nhất lấy ra được là hồi đại học từng vận hành một tài khoản mạng xã hội của trường có vài nghìn follower.
Tôi cho cô ta qua, nghĩ bụng những cô gái nhỏ như thế này vào làm thực tập sinh, dù sao cũng là đàn em của Lục Uyên Thâm, cho một cơ hội cũng chẳng sao.
Lục Uyên Thâm hôm đó cũng có mặt, xem xong màn thể hiện của cô ta, thuận miệng nói một câu: “Bình thường.”
“Nhét vào vị trí thực tập sinh văn phòng Tổng giám đốc đi, miễn cưỡng làm bình hoa cũng được, lúc đi tiếp khách thì đỡ rượu cho anh.”
Tôi không nghĩ nhiều. Một thực tập sinh thôi mà, có thể làm được gì chứ?
Nhưng những chuyện sau đó, giống như ếch ngồi đáy nồi nước đang đun dần, đến khi tôi nhận ra, nước đã sôi sùng sục.
Ban đầu chỉ là những chuyện nhỏ nhặt.
Chưa đầy một tháng vào công ty, Tô Vũ Trúc đã từ thực tập sinh được điều đến làm trợ lý đặc biệt bên cạnh Lục Uyên Thâm.
Tôi hỏi, anh nói: “Cô ấy hiểu về truyền thông mới, công ty hiện tại đang thiếu người ở mảng này.”
Tôi lúc đó thấy cũng có lý, nên không gặng hỏi thêm.
Sau này, tôi phát hiện trên những kẹp tài liệu Lục Uyên Thâm mang về nhà bắt đầu xuất hiện những tờ giấy nhớ. Trên đó là nét chữ thanh tú: “Lục tổng, bản này cần anh ký”, “Lục tổng, hôm nay vất vả rồi, nhớ ăn cơm nhé”.
Kẹp giữa giấy nhớ đôi khi là một viên kẹo sữa.
Tôi ném viên kẹo sữa ra trước mặt Lục Uyên Thâm.
Anh nhíu mày giải thích: “Trước đây anh bị tụt huyết áp khó chịu, cô ấy chỉ quan tâm đến sức khỏe sếp thôi mà.”
“Em chẳng phải cũng thấy cô ấy khá có tâm sao?”
Tôi không thấy thế. Nhưng tôi cũng cảm thấy dường như mình đang bé xé ra to, nên lại chọn cách im lặng.
Sau đó, thực đơn trong các buổi liên hoan công ty bắt đầu thay đổi.
Trước kia luôn gọi những món cay tôi thích, dần dần đổi thành món Quảng Đông thanh đạm.
Lục Uyên Thâm nói: “Vũ Trúc dạ dày không tốt, không ăn được cay, cô ấy là con gái nhỏ, mọi người nhường nhịn một chút.”
Cả bàn gật đầu phụ họa.
Tôi gắp một đũa rau cải luộc, không nói gì.
Tiếp đến là công việc.
Khối lượng công việc của Tô Vũ Trúc ít đi trông thấy bằng mắt thường. Công việc hàng ngày của cô ta chỉ là đi theo sau Lục Uyên Thâm, bưng trà rót nước, sắp xếp tài liệu, cùng anh đi họp.
Còn những việc lặt vặt lẽ ra cô ta phải làm, không biết từ lúc nào đã đùn đẩy hết lên đầu tôi.
“Tụng Nghi, báo cáo này em xem giúp Vũ Trúc đi, cô ấy mới đến chưa thạo.”
“Tụng Nghi, dự án này em sửa lại nhé, Vũ Trúc làm chưa được tốt.”
“Tụng Nghi, hôm nay Vũ Trúc không khỏe, cuộc họp của cô ấy em đi thay đi.”
Tôi không phản đối, bởi vì tôi là vị hôn thê của anh, làm những việc này dường như là lẽ đương nhiên.
Số lần Lục Uyên Thâm nhắc đến Tô Vũ Trúc trước mặt tôi cũng ngày càng nhiều.
“Vũ Trúc hôm nay mặc cái váy đó đẹp phết.”
“Vũ Trúc giới thiệu cho anh một nhà hàng, bảo là chỗ check-in nổi tiếng mạng, hôm nào chúng ta cùng đi nhé?”
“Em xem video Douyin Vũ Trúc đăng này, tuy ít lượt thích nhưng chất lượng rất tốt, cô ấy đúng là có năng khiếu mảng này.”
Ban đầu là khen ngợi, sau đó biến thành so sánh.
“Tụng Nghi, trước kia em cũng hoạt bát lắm mà? Sao bây giờ lại trầm mặc như hũ nút thế? Em nhìn Vũ Trúc xem, cởi mở biết bao.”
“Món quà sinh nhật lần trước em chọn cho anh, nói thật, anh chẳng có cảm giác gì, không bằng cái cà vạt Vũ Trúc tặng anh, rất có gu.”
“Em có thể học cách dịu dàng hơn được không? Đừng lúc nào cũng xị mặt ra như ai nợ tiền em vậy, Vũ Trúc nói chuyện nghe lọt tai lắm, em học hỏi cô ấy đi.”
Tôi không dịu dàng sao? Tôi là Giám đốc dự án ở công ty, tôi phải nghiêm mặt vì tôi phải chịu trách nhiệm với cả một đội ngũ.
Tôi vừa chạy xong một dự án hàng trăm tỷ, vất vả lắm mới về đến nhà. Thấy anh mệt mỏi, tôi vẫn cố gượng dậy nấu cháo, bóp vai, pha nước tắm cho anh, những điều đó không được coi là dịu dàng sao?
Anh bắt đầu tăng ca thường xuyên.
Nói là công việc công ty bận rộn, nhưng mỗi lần tôi đến công ty tìm anh, thường xuyên thấy cửa phòng làm việc của anh đóng kín. Nhìn qua khe rèm sáo có thể thấy bóng dáng Tô Vũ Trúc.
Cô ta ngồi trên sofa, lúc thì lướt điện thoại, lúc thì cười đùa với Lục Uyên Thâm.
Có một lần, tôi đẩy cửa phòng làm việc, thấy Tô Vũ Trúc đang ngồi ngay vào vị trí của Lục Uyên Thâm. Lục Uyên Thâm đứng phía sau cô ta, cúi đầu nhìn màn hình điện thoại, mặt hai người gần như dán vào nhau.
“Xem gì thế?” Tôi cười hỏi, giọng nói tự tôi cũng thấy giả tạo.
Tô Vũ Trúc giật mình, vội vàng đứng lên:
“Chị Ôn, em đang chia sẻ với Lục tổng một hiệu ứng Douyin, vui lắm.”
Lục Uyên Thâm đứng thẳng dậy, thần sắc bình thường: “Sao em lại tới đây?”
“Đến rủ anh đi ăn.”
“À, anh ăn rồi, hộp cơm Vũ Trúc mang đến cho anh.”

