Phó Nghiên Bạch và bạn thân từ nhỏ — Thẩm Lăng Xuyên (chủ tịch tập đoàn Thẩm thị) vừa họp xong. Khi trở lại văn phòng thì đã là buổi trưa. Trợ lý mang bữa trưa vào.
Thẩm Lăng Xuyên nhìn đĩa bít tết trên bàn, không nhịn được trêu chọc: “Ảnh hậu nhà cậu không tới đưa cơm nữa à? 5 năm qua, ngày nào cô ấy cũng tự tay nấu canh làm cơm mang đến công ty cơ mà. Không phải vẫn đang giận vụ của Tô Noãn chứ? Đừng trách tôi không nhắc nhở cậu, phụ nữ mà giận thật lên, xóa Weibo hay làm lơ cậu chỉ là món khai vị thôi.”
Phó Nghiên Bạch bình thản liếc nhìn Thẩm Lăng Xuyên: “Cậu lo quản tốt bản thân mình trước đi. Lần trước ba người phụ nữ vác bụng bầu đến nhà cậu, cậu đã chịu trách nhiệm chưa?”
Thẩm Lăng Xuyên cứng họng, không nói thêm gì nữa.
Còn Phó Nghiên Bạch mở điện thoại, ấn vào lịch sử trò chuyện với Ôn Quân Vãn. Lúc này anh mới nhận ra, lần cuối cùng họ nói chuyện đã là một tuần trước. Ôn Quân Vãn thật sự đã một tuần không tìm anh, cũng không gửi tin nhắn nào.
Anh nhấn vào avatar WeChat của cô. Khoảnh khắc ấn vào, anh thấy avatar lập tức biến thành màu xám, tên WeChat cũng đổi thành một dãy số.
Ôn Quân Vãn vậy mà đã xóa luôn cả WeChat.
Thấy vậy, khóe môi Phó Nghiên Bạch nhếch lên một nụ cười lạnh.
“Sao thế?” Thẩm Lăng Xuyên ngó qua điện thoại của anh: “Ây da, sao xóa luôn cả WeChat rồi.”
Phó Nghiên Bạch không mảy may bận tâm: “Chiêu trò mới thôi.”
Trước kia Ôn Quân Vãn cũng từng xóa WeChat của anh, còn chạy đi du lịch. Được chưa đầy ba ngày, thấy anh không thèm tìm, cô liền điên cuồng gọi điện khủng bố anh.
Nhưng Thẩm Lăng Xuyên lại có chút tò mò: “Nghiên Bạch, Ôn Quân Vãn yêu cậu như vậy, hai người cũng cưới nhau 5 năm rồi, cậu thật sự không có chút rung động nào với cô ấy sao?”
Phó Nghiên Bạch nâng ly rượu vang trên bàn lên nhấp một ngụm. “Đối với phụ nữ đẹp, ai mà không rung động. Nhưng cũng chỉ là phụ nữ thôi, chơi đùa chút là được rồi.”
Thẩm Lăng Xuyên bật cười: “Cậu đúng là còn tuyệt tình hơn cả tôi! Tôi ít ra còn để lại cho mấy cô đó mỗi người một đứa con. Nhưng nếu có người phụ nữ nào chịu vì tôi mà xài 100 triệu, có khi tôi cũng thu tâm lại rồi đấy.”
Nghe vậy, ánh mắt Phó Nghiên Bạch rơi lên người cậu ta. Một lúc lâu sau, anh cười đầy cợt nhả: “Cậu thích thì nhường Ôn Quân Vãn cho cậu đấy.”
Thẩm Lăng Xuyên nghe vậy, nhìn Phó Nghiên Bạch: “Thật ra trước đây Ôn Quân Vãn từng từ chối tôi rồi.”
Bàn tay đang cầm ly rượu của Phó Nghiên Bạch khựng lại: “Cái gì?”
Thẩm Lăng Xuyên nhún vai: “Tôi chỉ hỏi cô ấy có muốn theo tôi không, tôi có thể cho cô ấy tiêu tiền không đếm xuể. Kết quả cô ấy tát tôi một cái.”
Phó Nghiên Bạch chưa kịp lên tiếng thì cửa văn phòng đã bị đẩy ra.
“Anh Phó, anh đang ăn cơm rồi sao? Hình như em đến muộn rồi.”
Tô Noãn xách hộp cơm đứng ở cửa, trong mắt tràn đầy sự thất vọng.
Phó Nghiên Bạch liếc nhìn bữa trưa trên bàn, bảo trợ lý: “Dọn hết những thứ này đi.” Sau đó anh nhìn Tô Noãn: “Không muộn.”
Tô Noãn cười tươi bước tới, bày từng món ăn cô làm ra trước mặt anh. Trứng xào cà chua, đậu phụ Tứ Xuyên, rau xào…
Vừa bày xong, Thẩm Lăng Xuyên đã không khách sáo nếm thử một miếng trứng xào cà chua: “Cô Tô này, tay nghề của cô so với Ôn Quân Vãn thì còn kém xa lắm đấy!”
Sắc mặt Tô Noãn cứng đờ, cô nhìn sang Phó Nghiên Bạch.
Phó Nghiên Bạch nhạt giọng lên tiếng: “Thẩm Lăng Xuyên, cậu sang châu Phi ở vài tháng đi.”
Nói xong, anh nếm thử một miếng đậu phụ Tứ Xuyên: “Rất ngon.”
Thẩm Lăng Xuyên kinh ngạc nhìn Phó Nghiên Bạch, không chỉ vì chuyện bị ném sang châu Phi, mà còn vì những món ăn gia đình này, Ôn Quân Vãn trước kia cũng từng làm. Khoan nói đến ăn, anh ta trước nay nhìn còn chẳng thèm nhìn, bảo trợ lý vứt thẳng đi.
Bữa cơm này, Thẩm Lăng Xuyên không thể nuốt trôi nữa.
Sau khi Thẩm Lăng Xuyên rời đi, Tô Noãn ngồi lên đùi Phó Nghiên Bạch, vòng tay ôm lấy cổ anh, giọng điệu mờ ám: “Hôm nay, chúng ta về nhà của hai đứa mình có được không?”
Ngôi “nhà” mà Tô Noãn nói đến, chính là căn biệt thự số 1 ở đỉnh Thái Bình — khu đất đắt đỏ bậc nhất Cảng Thành mà Phó Nghiên Bạch đã mua cho cô ta.
Phó Nghiên Bạch gõ nhẹ lên mũi cô ta: “Được.”
Anh sắp xếp xong chuyện công ty, liền theo Tô Noãn về căn biệt thự. Trọn vẹn một tuần liền, anh chỉ ở bên cạnh cô ta.
Hôm đó, Phó Nghiên Bạch đột nhiên nhận được điện thoại của mẹ mình.
“Nghiên Bạch, trong tiệc thọ ngày mai của mẹ, con dẫn Ôn Quân Vãn về đi. Con bé đã vượt qua được thử thách 5 năm, mẹ cũng sẽ giữ lời, để con bé chính thức bước vào nhà họ Phó với thân phận con dâu.”
Phó Nghiên Bạch nhìn Tô Noãn đang ngủ say trong lòng, nhạt giọng đáp: “Con sẽ dẫn cô ấy tới. Còn chuyện chính thức vào nhà họ Phó, để sau hẵng tính.”
Cúp điện thoại, anh lái xe đến căn hộ Vịnh Victoria.
Đến trước cửa, Phó Nghiên Bạch đưa tay, nhập mật mã trên khóa từ. Thế nhưng hệ thống lại phát ra giọng nữ máy móc lạnh lẽo: “Mật mã không đúng, vui lòng nhập lại—”
Ôn Quân Vãn đổi mật khẩu rồi sao?
Anh nhíu mày, nhập lại lần nữa vẫn sai.

