“Nhưng năm nó năm tuổi, mẫu hậu đã bị người ta hạ độc. Phụ hoàng bận rộn chính sự, một hoàng tử không có người che chở trong hậu cung thật sự sống rất khó khăn.”
Trưởng công chúa vỗ nhẹ lên tay ta.
“Ngươi đừng trách nó.”
19
Nến hỷ long phượng.
Đêm động phòng hoa chúc.
Khi khăn trùm đầu được vén lên, trong mắt Bùi Lệnh Chương tràn đầy ý cười.
Ta đã uống thuốc giải.
“Trưởng công chúa là do huynh tìm tới sao?”
Bùi Lệnh Chương khẽ hừ.
“Ta đã biết tên kia cố ý chọn cùng một ngày thành thân với ta thì chắc chắn không có ý tốt. Nếu không phải mẫu thân ngăn cản, ta đã sớm treo hắn lên rồi.”
“Nhưng người ta là Thái tử mà.”
Bùi Lệnh Chương không phục.
“Thái tử thì có thể cướp nương tử của người khác sao? Thiên tử phạm pháp còn phải chịu tội như thứ dân.”
Ta khẽ bật cười.
Ánh nến đỏ lay động.
Chiếc móc rèm dát vàng không biết đã tuột xuống một bên từ lúc nào.
Khẽ khảy, chậm vê, miết rồi lại gảy.
Ta giơ tay đẩy cánh tay rắn chắc của Bùi Lệnh Chương.
“Chậm… chậm một chút.”
Âm thanh lúc dồn dập, lúc khoan thai đan xen.
Như hạt châu lớn nhỏ rơi trên mâm ngọc.
“Đừng…”
Đầu ngón tay Bùi Lệnh Chương khẽ cong.
Hắn lại lau nước mắt cho ta.
Nến hỷ cháy mãi, than trong lò chậm rãi đỏ lên, sưởi cả căn phòng ấm áp.

