Sau một khoảng im lặng kéo dài, phụ hoàng đồng ý với thỉnh cầu của Sở quý phi.

Khóe môi ta hơi cong lên, rồi mê man ngủ thiếp đi.

Lần nữa tỉnh lại, ta nghe thấy một tràng cười.

Là Hi Nguyệt đang đuổi bướm ngoài sân.

Sở quý phi ngồi bên giường, tay chống trán ngủ gật.

Nàng gầy đi một vòng, dưới mắt thâm đen.

Ta nhìn nàng rất lâu.

Bỗng bật cười khẽ.

Nàng giật mình tỉnh dậy, đưa tay thăm trán ta, thở phào một hơi: “Cuối cùng cũng hạ sốt rồi.”

Ta vẫn nhìn nàng cười.

Nàng cũng cười.

Một lát sau, nàng chậm rãi nheo mắt lại.

“Màn kịch ở hồ sen là do ngươi sắp đặt?”

Ta không nói, kéo chăn lên, chỉ để lộ đôi mắt.

Sở quý phi hít sâu một hơi.

“Mẫu hậu ngươi mà biết con gái nàng sáu tuổi đã biết dùng khổ nhục kế, nhất định sẽ bò từ quan tài ra bóp chết ngươi.”

Ta lại cười thành tiếng.

Nàng trừng ta, đưa tay chọc trán ta một cái.

“Lần sau còn dám hành hạ bản thân thành ra thế này, bản cung sẽ bóp chết ngươi trước.”

Ta liên tục gật đầu.

“Mẫu hậu ngươi năm xưa còn chẳng biết tính toán bằng ngươi.” Nàng xoa mi tâm, “Một đứa nhóc mới sáu tuổi! Bản cung chỉ tò mò, sao ngươi biết Vân tần sẽ dẫn cữu mẫu ngươi đến?”

07

“Cữu mẫu nhất định sẽ đến,” ta cong mắt, “sau khi mẫu hậu qua đời, mỗi mùng chín hằng tháng, cữu mẫu đều đến thăm ta.”

“Vậy nên ngươi lấy mạng mình ra đánh cược?”

Ta cười nói với nàng.

Nước hồ sen ấy chỉ tới ngang eo ta.

Môi Sở quý phi mấp máy, không nói nên lời.

Ta nắm tay nàng, nghiêm túc nói với nàng. Sau này, ta sẽ ngoan ngoãn.

“Bớt dùng trò này đi,” Sở quý phi rút tay về, “ngươi và Tiêu tỷ tỷ cùng một đức hạnh, miệng nói ngoan ngoãn, sau lưng có thể đâm thủng trời.”

Ta liên tục cam đoan sẽ không gây chuyện nữa.

Nàng trừng ta một cái, rồi cười.

Hi Nguyệt nằm bò trên bệ cửa sổ, làm mặt quỷ với ta.

Ta vẫy tay.

Nó chạy vào, nhét một viên kẹo hoa quế vào miệng ta.

Ta nhai kẹo, nhìn ra ngoài cửa sổ.

Mái cong của Khôn Ninh cung vẫn còn đó, nhưng người ở bên trong đã đổi.

Vân tần dọn về Trữ Tú cung, Lưu ma ma bị đuổi đến cục giặt áo.

Huynh muội Cao Thừa Càn bị cấm túc ba tháng.

Ta thu hồi suy nghĩ, ngẩng mặt lên: “Nương nương, ta muốn ăn cháo đậu đỏ.”

Sở quý phi cười cười, xoay người đi ra ngoài.

Một lúc lâu sau.

Nàng bưng cháo vào, bước chân khựng lại.

“Đứa trẻ này, sao vừa cười lên đã giống búp bê sứ thế.” Nàng đặt cháo ở đầu giường, giọng điệu bất lực, “Mẫu hậu ngươi mà thấy dáng vẻ này của ngươi, e là sẽ nghĩ mình sinh ra một hồ ly tinh.”

Ta phì cười thành tiếng.

Hi Nguyệt ngây thơ cũng cười theo.

Sở quý phi nhìn hai chúng ta, lắc đầu, nhưng khóe miệng lại cong lên.

08

Năm ta chín tuổi, ta bị giáng đến Trường Tín cung.

Đứng trước cổng cung trống trải, khuôn mặt phụ hoàng và cữu cữu đan xen trong đầu, dáng vẻ mẫu hậu cười nói dịu dàng hiện lên, tầm mắt dần nhòe đi.

Ba ngày trước, Tiêu gia bị chém đầu cả nhà.

Hơn hai trăm người, trong một đêm tan thành tro bụi.

Đầu của cữu cữu đến nay vẫn còn treo trên cổng thành.

Ta nghe xong thánh chỉ, phun ra một ngụm máu tươi, ngất chết đi.

Khi tỉnh lại, Sở quý phi ngồi bên giường, hốc mắt đỏ đến đáng sợ.

Nàng chỉ nói một câu: “Sống tiếp.”

Giữa lúc suy nghĩ hỗn loạn, cổng cung từ bên trong mở ra.

Sở quý phi dắt Hi Nguyệt, đứng bên trong.

Hơi thở ta nghẹn lại, cổ họng căng đau.

Hi Nguyệt không hiểu bị biếm truất là gì, chỉ hưng phấn nhìn quanh bốn phía.

Sở quý phi không nói gì, nắm tay ta đi vào Trường Tín cung.

Trong sân hơi bừa bộn.

Chu ma ma và vài cung nữ đang quét dọn.

Ta bỗng bật cười.

“Ngươi còn cười được.” Sở tần trừng ta, “Bản cung từ quý phi bị giáng xuống tần, dọn đến cái nơi quỷ quái này, đều là vì ngươi.”

Ta che miệng, bước vào trong điện.

Tuy sạch sẽ, nhưng đổ nát tiêu điều.

Sở tần đi theo vào, nhìn quanh một vòng, bỗng nói: “Mẫu hậu ngươi năm xưa cũng từng ở đây.”

Ta sững lại tại chỗ.

Nàng đi đến bên cửa sổ, chậm rãi nói với ta.

Trước khi mẫu hậu được phong hậu, người từng ở đây ba năm, người nói mùa đông ở đây rất lạnh.

Sở tần quay lưng về phía ta, giọng điệu xa xăm.

Còn nói năm xưa khi nàng sinh Hi Nguyệt, thái y đều nói sẽ một xác hai mạng. Là mẫu hậu trong đêm xuất cung, tìm thần y Tiêu Thanh Sơn đến kéo nàng từ Quỷ Môn quan trở về.

“Tiêu Quốc công… và người Tiêu gia,” nàng hít một hơi, “ta đã sai người đi thu xác rồi… sẽ an táng tử tế.”

Ta nặng nề quỳ xuống.

Nàng đỡ ta dậy, ôm ta vào lòng.

“Muốn khóc thì khóc đi,” nàng vỗ lưng ta, “ở đây không có người ngoài.”

Ta cố gắng chớp mắt, nhưng không có nước mắt.

Đành khô khốc nặn ra một câu: “Nương… nương nương…”

Cả người Sở tần run lên, ôm ta càng chặt hơn.

Lúc này, Hi Nguyệt chạy tới.

Nó kéo tay áo ta: “Ta cũng muốn ôm ôm, lạnh…”

Sở tần buông ta ra, xoay người dùng khăn tay ấn khóe mắt.

Ta ngồi xổm xuống, gom hai bàn tay nhỏ của Hi Nguyệt vào lòng bàn tay mình, hà một hơi.

“Hi Nguyệt ngoan, lát nữa sẽ không lạnh nữa.”

09

Chạng vạng, Vân quý phi vừa được thăng vị đến.

Phô trương còn lớn hơn Sở quý phi năm xưa.

Nàng đứng ở cửa điện, dùng khăn tay che mũi, không đi vào.