Sau này hắn vùng dậy, vì báo ân mà hứa gả con, để lại ngọc bội làm tín vật.
Thế mà cuối cùng, hắn lại tự tay giết con trai của ân nhân, kẻ từng bị huynh đệ thứ xuất làm hại, rốt cuộc lại để thiếp thất mang thai, đúng là nực cười vô biên.
Sau khi cấm quân canh gác khắp nơi, ta liền bắt cóc thiếp thất.
Thực ra ta chẳng tin Trường Hưng hầu sẽ thật lòng đến cứu Thôi Nguyệt Nhi, ta chỉ muốn đem chuyện này bày ra trước mặt phu nhân hắn mà thôi.
Vậy là chuyện hắn nuôi một tiểu thiếp bên ngoài, tuổi xấp xỉ ái nữ, lập tức bị bại lộ.
Vừa trải qua nỗi đau mất con, lại đột nhiên phát hiện người chồng từng kề vai sát cánh suốt nửa đời, người thề non hẹn biển một đời một kiếp, lại phản bội mình.
Phu nhân Trường Hưng hầu cuối cùng cũng không chống đỡ nổi mà ngất đi tại chỗ.
Đến khi tỉnh lại, nửa thân mình đã không động đậy được nữa.
Phủ y nói, đó là do liên tiếp hứng chịu đả kích, khiến bà phát chứng trúng phong.
6
Trường Hưng hầu dẫn theo cấm quân đến ngôi miếu đổ nát ghi trong thư, thì thấy Thôi Nguyệt Nhi đang an ổn mê man trong đó.
Hắn lập tức đưa người hồi phủ, chẳng màng tới phu nhân đang nằm liệt giường cùng ba đứa con còn lại.
Thôi Nguyệt Nhi tỉnh lại, phát hiện bản thân rốt cuộc cũng vào được hầu phủ, liền quăng nỗi sợ bị bắt cóc ra sau đầu.
Lại nghe nói phu nhân Trường Hưng hầu bị trúng phong nằm liệt giường, liền bắt đầu mộng tưởng trở thành tân phu nhân hầu phủ.
Còn ta thì nhân lúc Trường Hưng hầu dẫn theo cấm quân ra ngoài cứu người, đã lẻn vào phủ.
Ta trốn trong tiểu viện mà kiếp trước từng ở.
Gọi là tiểu viện, thực chất là nơi Trường Hưng hầu sau khi kế thừa tước vị đã giam cầm và hành hạ đệ đệ thứ xuất của mình.
Người trong phủ đều cho rằng nơi đó đầy sát khí, đã bỏ hoang nhiều năm.
Ta ẩn mình trong tiểu viện suốt năm ngày.
Ta nhớ rất rõ, đêm rằm trung thu năm ấy, hoàng đế gặp thích khách, tuy không hề hấn gì, nhưng cấm quân tất sẽ bị điều rời khỏi hầu phủ.
Quả nhiên, đến đêm ngày thứ năm, cấm quân liền rút khỏi phủ.
Ta nhân cơ hội đó, từ trong bóng tối quan sát biến hóa năm ngày vừa qua.
Dù sao, việc ta hao tâm tổn trí đưa Thôi Nguyệt Nhi vào phủ, vốn chẳng phải để nàng được hưởng phúc.
Thôi Nguyệt Nhi quả không khiến ta thất vọng.
Khi Trường Hưng hầu đang đầu tắt mặt tối vì đủ chuyện, nàng lại đóng vai một đóa giải ngữ ôn nhu nhất, khác hẳn với phu nhân hầu phủ đang nằm liệt giường như kẻ điên rồ không tự lo được thân mình.
Thôi Nguyệt Nhi thậm chí còn giả ý nguyện ý vào chăm sóc phu nhân.
Nhưng mỗi lần bước vào phòng phu nhân thì giả vờ ngất xỉu.
Bằng không thì trước ánh mắt phẫn nộ của phu nhân, nàng lại ra vẻ yếu đuối, làm nũng với Trường Hưng hầu.
Ba đứa con vốn ban đầu còn lui tới thăm mẹ.
Song nay vì không chịu nổi bộ dạng méo miệng lệch mắt, nước dãi chảy dài của bà, đều mượn cớ sợ thích khách mà đóng cửa trong viện, không hề ló mặt.
Không ló mặt thì tốt.
Không ló mặt thì ta mới có thể nhất nhất tiêu diệt.
Đêm ấy, ta lẻn vào viện của Ôn Thiên Đồng.
Từ sau khi Ôn Thiên Cảnh chết, Trường Hưng hầu tuy ngoài miệng không nói, nhưng trong lòng đã sớm oán trách tiểu nhi này ăn chơi vô độ mới rước họa vào thân.
Nay đã hại chết đứa con thứ, điều hắn để tâm nhất chính là giữ cho trưởng tử bình an.
Bởi vậy, thị vệ trong viện của Ôn Thiên Đồng bị điều đi một nửa sang viện của Ôn Thiên Thừa.
Về sau Thôi Nguyệt Nhi nhập phủ, nửa còn lại lại bị chia nốt một phần đến viện nàng, phần khác thì điều sang chăm sóc phu nhân.
Đến nay, trong viện của Ôn Thiên Đồng chỉ còn ba kẻ từ nhỏ đã hầu hạ hắn – hai tiểu đồng một nha hoàn.
Ba kẻ này, đời trước từng nhiều lần lấy ta làm chỗ trút giận mỗi khi bị Ôn Thiên Đồng trách phạt.
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: https://vivutruyen.net/tro-ve-mot-ngay-truoc-khi-bi-huy-hoai/chuong-6/

