chẳng có bản lĩnh như Nhị công tử Ôn Thiên Cảnh thi đậu võ cử.
Hắn chỉ là một tên ăn chơi trác táng phổ biến trong kinh thành.
Hắn lại thân thiết với Ôn Thiên Dao nhất, thường dẫn bè bạn tới phủ trêu chọc ta, thay nàng ta trút giận.
Cho nên bọn chúng, từng đứa đều có thù với ta.
Ta không chút do dự, cầm đao nấp sau gốc cây, chờ tiểu cô nương chạy qua, liền chém bay đầu tên công tử cưỡi ngựa dẫn đầu.
Đầu hắn rơi ngay vào lòng người phía sau, thân thể không đầu bị ngựa kéo lê vài bước rồi ngã xuống đất.
Bọn còn lại giật cương dừng ngựa, kinh hoàng nhìn cảnh tượng thê lương trước mặt.
Ta cầm đao đứng chắn trước mặt họ, ánh mắt tĩnh lặng như giếng cổ, lướt qua từng khuôn mặt.
Một tên trong đám run rẩy cất tiếng:
“Ngươi… ngươi là ai! Ngươi biết mình vừa giết ai không?”
Ta chẳng buồn đáp, chỉ lạnh lùng hỏi:
“Trong các ngươi, ai là Ôn Thiên Đồng?”
Cả bọn hồn phi phách tán, tưởng đâu Ôn Thiên Đồng chọc phải sát tinh, nay bị vạ lây.
Ta cố ý nói thế. Dù có thành quỷ, ta cũng không quên được gương mặt của Ôn Thiên Đồng.
Chỉ là muốn mượn miệng bọn họ, dọa cho hắn một phen khiếp đảm.
Hỏi xong, ta chẳng đợi trả lời, liền vung đao chém đầu một kẻ.
Ta nhớ rõ kiếp trước hắn từng theo Ôn Thiên Đồng sỉ nhục ta.
Đoạn ta phi thân lên ngựa của hắn, quay đầu ngựa, lao theo mấy kẻ đang tháo chạy.
Mục tiêu của ta rất rõ ràng: chỉ giết kẻ từng có thù với ta.
Trước khi bọn chúng kịp ra khỏi rừng, ta đã chặt đứt đầu bốn tên còn lại.
Ngồi trên lưng ngựa, ta tiễn mắt theo những kẻ còn sống chạy về kinh, tưởng tượng nét mặt của Ôn Thiên Đồng khi biết có tử thần đang tới tìm hắn.
Lòng sảng khoái, ta cưỡi ngựa thu nhặt đầu lâu của mấy tên đó, nào ngờ lại đụng trúng tiểu cô nương ban nãy.
Nàng nhìn thấy thủ cấp trong tay ta, hoảng hốt đến ngã ngồi dưới đất, liên tục cầu xin ta tha mạng.
Ta nói: “Ta không giết ngươi.”
Rồi tiện tay ném túi bạc lục được từ thi thể đến trước mặt nàng.
“Nàng về đi, chuyện hôm nay xem như chưa từng thấy.”
Nàng nhìn ta rất lâu, mãi đến khi chắc rằng ta thật không định hại nàng mới run rẩy nhặt lấy túi bạc, rồi lảo đảo chạy đi.
Ta tìm một ao nước gần đó rửa sạch máu trên mặt và đao, đem áo khoác dính máu chôn tạm tại chỗ, sau mới quay lại con đường lớn đợi đoàn thương nhân.
Nửa canh giờ sau, ta lẩn trong hàng hóa của thương đội mà nhập kinh, vừa vặn thấy đám công tử sống sót dẫn theo quan sai xuất thành.
4.
Gần đây kinh thành nhân tâm hoảng hốt.
Chỉ một chuyến du xuân, sáu công tử con nhà thế gia liền bị mất đầu, thi thể và đầu lâu đều không cùng một chỗ.
Quan phủ và Đại Lý Tự dốc toàn lực tìm kiếm, vậy mà vẫn không tra ra tung tích thủ cấp.
Ai ngờ sang ngày hôm sau, từng chiếc đầu lại đột nhiên xuất hiện trong phòng ngủ của người chủ nó khi còn sống.
Kẻ còn sống sót nói rằng, tặc nhân che mặt, nhìn thân hình thì là một nữ tử cao ráo cường tráng.
Thanh âm khàn đục, thủ đoạn và khí lực so với nam tử bình thường càng thêm tàn độc.
Kẻ đó đích danh truy tìm Tam công tử của Trường Hưng hầu phủ – Ôn Thiên Đồng.
Mà sáu người bị hại lại đúng là bằng hữu thân thiết nhất của Ôn Thiên Đồng.
Lúc này, Trường Hưng hầu phủ liền náo loạn.
Nhà có con chết mỗi ngày đều đến cửa phủ đòi Ôn Thiên Đồng cho lời công đạo.
Rõ ràng họa do hắn chiêu tới, cớ sao lại vạ lây đến người vô can?
Bản thân Ôn Thiên Đồng cũng sợ đến thất thần.
Hắn quen thói ức hiếp kẻ yếu, nhưng từ trước đến nay chưa từng dám đụng đến người có thế lực, có gia thế.
Vắt óc suy nghĩ cũng chẳng đoán ra là ai dám dùng thủ đoạn độc địa đến thế để báo thù.
Hắn cả ngày nhốt mình trong phòng không dám ra.
Phu phụ Trường Hưng hầu an bài hộ viện gấp ba lần so với thường nhật cho viện của hắn.

