“Quân vụ biên quan phức tạp, chữ ký có thể làm giả.”

Bùi Nghiễn Chu nói:

“Chữ ký của ngươi có thể làm giả.”

“Thói quen viết sai chữ bằng tay trái của ngươi thì không.”

Mọi người sửng sốt.

Bùi Nghiễn Chu chỉ vào một trang trong quyển sổ.

“Thuở nhỏ Trần Hoài An từng bị thương cánh tay phải.”

“Trong quân báo khẩn cấp, hắn thường dùng tay trái viết thêm chữ nhỏ.”

“Khi viết chữ tuần, nét chấm cuối cùng luôn lệch lên phía trên.”

“Mọi phần bổ sung trong quyển sổ này đều như vậy.”

Thiếu khanh Đại Lý tự lập tức cúi đầu xem kỹ.

Sắc mặt Trần Hoài An cuối cùng cũng trầm xuống.

Nhưng Tần Chiếu Tuyết lại bật cười đúng lúc này.

“Cho dù quyển sổ là thật, làm sao chứng minh ngươi là Bùi Nghiễn Chu thật?”

“Trần phó tướng hiểu ngươi, ngươi cũng hiểu Trần phó tướng.”

“Ngươi nói hắn giả mạo ngươi, hắn cũng có thể nói ngươi giả mạo hắn.”

Trong điện lại im lặng.

Đây mới là điều khó nhất.

Chứng cứ có thể chứng minh biên quan tồn tại vụ án.

Nhưng chưa chắc lập tức chứng minh được ai là Hầu gia thật.

Đúng lúc ấy, bên ngoài truyền tới tiếng thái giám thông báo:

“Bệ hạ giá lâm.”

Tất cả mọi người quỳ xuống.

Vạt áo vàng sáng lướt qua trước mắt.

Giọng hoàng đế không lớn, nhưng ép người ta không dám thở mạnh.

“Đứng lên cả đi.”

Ta đứng dậy theo, chỉ dám nhìn gạch lát dưới đất.

Hoàng đế xem xong đồ vật trên án, lại nhìn hai Bùi Nghiễn Chu.

“Năm xưa trẫm từng cùng Vĩnh An Hầu đánh một ván cờ trong ngự thư phòng.”

“Ván cờ ấy chưa kết thúc, trẫm giữ lại thế cờ.”

“Hôm nay, ai có thể đánh tiếp, người đó trước hết được ngồi trước mặt trẫm.”

Trong lòng ta chấn động.

Đây quả thực là một cách tốt.

Vết thương cũ có thể làm giả, chuyện cũ có thể đánh cắp.

Nhưng thế cờ được ghi nhớ trong đầu không dễ dàng trộm sạch.

Rất nhanh, cung nhân bày bàn cờ.

Trần Hoài An ngồi xuống trước.

Hắn nhìn thế cờ một lát rồi đặt xuống một quân.

Hoàng đế không nói gì.

Sau đó Bùi Nghiễn Chu ngồi xuống.

Hắn nhìn bàn cờ rất lâu.

Lâu đến mức ta nghi ngờ hắn đau đến hoa mắt.

Sau đó, hắn cầm một quân đen lên nhưng không đặt xuống bàn cờ.

Hắn ngẩng đầu nhìn hoàng đế.

“Bệ hạ.”

“Đây không phải ván cờ năm xưa.”

Không khí trong điện lập tức lạnh xuống.

Hoàng đế nheo mắt.

“Ngươi nói trẫm nhớ nhầm?”

Giọng Bùi Nghiễn Chu khàn khàn nhưng không sai một chữ.

“Trong ván cờ năm xưa, quân cuối cùng của bệ hạ được đặt tại vị trí tam tam góc trên bên phải.”

“Thần thua nửa mục.”

“Bệ hạ cười thần sát phạt quá nặng nơi sa trường, ngay cả trên bàn cờ cũng không chịu chừa đường sống.”

“Thế cờ trước mắt là ván cờ dang dở thần đánh với phụ thân tại từ đường Bùi gia năm mười ba tuổi.”

“Ngoài thần ra, người duy nhất biết ván cờ này là kẻ từng thay thần cất giữ kỳ phổ.”

Bùi Nghiễn Chu chậm rãi quay đầu.

Ánh mắt rơi xuống Trần Hoài An.

“Trần Hoài An.”

“Ngươi lấy trộm nhầm kỳ phổ rồi.”

19

Trong điện yên tĩnh đến mức tiếng quân cờ rơi trở lại hộp cũng trở nên chói tai.

Sắc mặt Trần Hoài An cuối cùng cũng thay đổi.

Thay đổi không nhiều, chỉ là ý cười chắc chắn nơi khóe miệng nhạt đi.

Nhưng ta đứng gần, nhìn thấy đầu ngón tay cầm quân cờ của hắn trắng bệch.

Hoàng đế nhìn hắn, giọng rất bình thản.

“Trần Hoài An, vừa rồi ngươi hạ cờ rất nhanh.”

Trần Hoài An lập tức quỳ xuống.

“Bệ hạ, thần chỉ nhớ thế cờ cũ.”

Hoàng đế thản nhiên nói:

“Trẫm đã nói đó là thế cờ dang dở giữa trẫm và Vĩnh An Hầu.”

“Nếu ngươi nhớ thế cờ cũ, vì sao không hỏi một câu?”

Trần Hoài An cúi rạp xuống đất.

“Thần nhất thời nóng vội.”

Bùi Nghiễn Chu đứng bên cạnh, sắc mặt trắng hơn giấy, ánh mắt lại lạnh như nước giếng mùa đông.

“Ngươi không phải nóng vội.”

“Ngươi đã trộm kỳ phổ của ta, học thuộc chuyện cũ của ta, nhưng lại không biết chuyện nào nên dùng ở nơi nào.”

Ta đứng bên cạnh nghe mà muốn vỗ tay.

Nhưng đây là trong cung.

Ta đã nhịn lại.

Nhịn vô cùng vất vả.

Tần Chiếu Tuyết bỗng lên tiếng:

“Bệ hạ.”

“Chuyện thế cờ có thể chỉ là nhớ nhầm.”

“Ba năm nơi biên quan, Hầu gia trải qua sinh tử, ký ức hỗn loạn cũng không phải không thể.”

Nàng ta nói vừa dịu dàng vừa bi thương.

Giống như thật sự là một nữ tử đang lo lắng cho phu quân.

Nếu không phải tận mắt chứng kiến nàng ta cướp viện, dùng đứa trẻ làm con tin, làm giả con dấu, ngay cả ta cũng phải khâm phục gương mặt này.

Hoàng đế nhìn nàng ta.

“Tần Chiếu Tuyết, trẫm phong ngươi làm Trung Nghĩa phu nhân vì tấu báo biên quan nói ngươi có công bảo vệ quân lương.”

“Nay sổ quân lương có vấn đề, tư ấn Hầu phủ là giả, ngay cả Vĩnh An Hầu cũng thật giả khó phân.”

“Ngươi lại còn có thể nói thay người khác.”

Tần Chiếu Tuyết dập đầu.

“Thần phụ chỉ không muốn trung thần chịu oan.”

Ta thật sự không nhịn được, nhỏ giọng lẩm bẩm:

“Trung thần đứng đó, người chịu oan lại đang quỳ.”

Thiên điện quá yên tĩnh.

Lời của ta giống hòn đá rơi xuống mặt nước.

Tạ Lệnh Nghi nghiêng mắt nhìn ta.

Ta lập tức cúi đầu.

Hoàng đế lại hỏi:

“Ôn Phù Lệ, ngươi nói ai đang đứng?”

Da đầu ta căng lên.

“Thần phụ nói bàn cờ.”

“Bàn cờ đứng rất vững.”

Thiếu khanh Đại Lý tự cúi đầu ho một tiếng.