“Tôi không tin bên B thật sự dám tìm đến gây chuyện. Thời buổi này kiếm tiền không dễ, có việc làm thì họ phải cảm kích mới đúng.”

Một đám người không nhìn rõ hiện thực đang kiêu ngạo ăn mừng.

Tôi đột nhiên cảm thấy rất mệt mỏi.

Ánh mắt tôi lần lượt lướt qua họ, sau đó tháo thẻ nhân viên trên cổ ném xuống bàn.

“Dự án này tôi không quản nữa, công việc này tôi cũng không cần.”

Tôi nhìn chằm chằm vào quản lý nhân sự trong đám đông.

“Phiền cô làm thủ tục nghỉ việc cho tôi.”

Quản lý nhân sự cứng đờ sắc mặt, há miệng định nói thì bên ngoài cửa vang lên một tiếng quát lớn:

“Người nên rời đi không phải Quản lý Phó, mà là người khác!”

4

Tôi kinh ngạc quay đầu nhìn lại, thấy hai nhân viên mặc đồng phục của trụ sở chính bước đến, lần lượt bắt tay tôi.

“Chào Quản lý Phó, tôi là Tôn Khả, giám đốc tài vụ của trụ sở chính.”

“Tuân theo yêu cầu của trụ sở chính, tôi đến giám sát tình hình công việc sau đó của nhân viên tài vụ Thẩm Giai Kỳ. Không ngờ vừa lúc gặp được cảnh tượng này.”

“Tiếp theo cô cứ yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ xử lý ổn thỏa mọi việc.”

Tôi ngơ ngác gật đầu, không ngờ sự việc còn có bước ngoặt như vậy.

Thẩm Giai Kỳ lại hoảng loạn lùi về phía sau.

“Những việc tôi làm hoàn toàn phù hợp quy định, không cần phải tiếp tục giám sát đâu nhỉ?”

“Huống hồ Phó Tình đã muốn nghỉ việc, cô ấy cũng không còn là người của công ty.”

Người của trụ sở chính lắc đầu, khẽ cười, giơ thẻ nhân viên trên cổ cho cô ta xem.

“Lãnh đạo phòng ban của tổng công ty có quyền kiểm tra phòng ban tương ứng của công ty con.”

“Việc chúng tôi làm hoàn toàn cần thiết, mong cô phối hợp.”

Thẩm Giai Kỳ gật đầu, lơ đãng lặp lại:

“Phối hợp! Phối hợp! Tôi nhất định sẽ phối hợp!”

Nói xong, cô ta hung dữ trừng mắt nhìn tôi.

“Phó Tình, không ngờ trước khi đi cô còn gài bẫy tôi một vố, tâm cơ đúng là quá sâu.”

“Chẳng trách đã ba mươi tuổi mà vẫn không lấy được chồng.”

Một người khác của trụ sở chính giơ tay ngăn cô ta lại.

“Nói chuyện thì nói chuyện, đừng công kích cá nhân.”

Thẩm Giai Kỳ tức đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng không thể phản bác họ, chỉ có thể gật đầu phụ họa.

“Tôi biết rồi.”

Người của trụ sở chính mỉm cười với tôi.

“Vậy chúng ta vào văn phòng nói chuyện chi tiết.”

Tôi cầm đơn xin phê duyệt đi vào cùng họ, còn Thẩm Giai Kỳ được một đám người vây quanh đi theo.

Trên đường, họ nhỏ giọng bàn tán:

“Sao Quản lý Phó lại là loại người như vậy? Không nói lại được chị Thẩm thì đi tìm người giúp đỡ, chẳng phải cố ý hại chị ấy sao?”

“Người của trụ sở chính trông dữ như vậy, ai biết họ sẽ làm gì?”

Khi tôi quay đầu nhìn lại, bọn họ lập tức ngậm miệng, người nào người nấy đẩy nhau.

“Quản lý Phó, chúng tôi không nói gì cả.”

Tôi lười để ý đến họ.

Nhưng ánh mắt Thẩm Giai Kỳ lóe lên, cô ta giơ tay chắn trước mặt mọi người.

“Quản lý Phó, cô có bất mãn gì thì cứ nhằm vào tôi, đừng nhắm vào mọi người. Họ đều vì muốn tốt cho tôi.”

Không đợi tôi nói, Tôn Khả đã giơ tay chỉ vào ghế.

“Ngồi xuống trước đi, có chuyện gì thì ngồi xuống rồi nói.”

Màn kịch của Thẩm Giai Kỳ mới diễn được một nửa đã bị cắt ngang. Sau khi ngồi xuống, cô ta lập tức sốt ruột lên tiếng:

“Giám đốc Tôn, có phải Quản lý Phó đã nói gì với anh không?”

“Bất kể cô ấy nói gì, anh cũng không thể tin.”

Tôn Khả không trả lời cô ta mà hỏi ngược lại:

“Cô cảm thấy mình đã làm sai chuyện gì, đến mức bị cô ấy tố cáo?”

Thẩm Giai Kỳ lập tức hét lên:

“Chắc chắn cô ấy nói tôi cố ý giữ lại tiền công trình. Vừa rồi chúng tôi còn cãi nhau vì chuyện này.”

Tôn Khả lại hỏi:

“Vậy cô có cố ý giữ lại không?”

Con ngươi Thẩm Giai Kỳ đảo loạn, cô ta đột nhiên nâng cao giọng.

“Đương nhiên là không. Tất cả quy trình của tôi đều được thực hiện theo quy định.”

Tôn Khả thản nhiên đáp một tiếng, tiện tay nhận lấy đơn phê duyệt tôi đưa.

Sau khi lật xem, anh cau mày, chỉ vào một chỗ.

“Nếu phù hợp quy trình, tại sao lại bắt Quản lý Phó sửa định dạng tài liệu?”

“Tôi đã xem bản gốc của cô ấy tại trụ sở chính, hoàn toàn nằm trong phạm vi quy định.”

5

Trước Thẩm Giai Kỳ, công ty từng có một nhân viên tài vụ khác. Báo cáo xin phê duyệt của tôi là do người đó đích thân hướng dẫn.

Vốn dĩ không thể có vấn đề.

Bị hỏi như vậy, Thẩm Giai Kỳ chỉ biết trừng mắt nhìn tài liệu hồi lâu, sau đó mới lắp bắp nói:

“Tôi… tôi chăm con thành quen, có thể hơi mắc chứng cưỡng chế.”

“Đây cũng đâu phải chuyện lớn. Sau khi Quản lý Phó sửa lại, chẳng phải đã tốt hơn rồi sao?”

Quả thật là vậy.

Sau khi cô ta chỉ ra vấn đề, tôi đã thức xuyên đêm tìm tài liệu mẫu của công ty, sửa lại từng dòng một.

Tôi tăng ca đến hai giờ sáng mới khiến Thẩm Giai Kỳ hài lòng.

Lý do này cũng có thể chấp nhận được.

Tôn Khả nhìn cô ta một cái, sau đó chỉ vào nguyên nhân bị trả lại lần thứ hai.

“Lý do xin phê duyệt không đầy đủ nghĩa là sao?”

“Đây là dự án của chính phủ. Khi ký hợp đồng, bên B yêu cầu chúng ta tạm ứng mười phần trăm, trong hợp đồng đã quy định rõ ràng.”

“Còn cần lý do gì nữa?”

“Chuyện này…”

Thẩm Giai Kỳ nhìn một cái, các ngón tay vô thức xoắn chặt vào nhau.