Bà quỳ phịch xuống đất, ôm lấy chân tôi, khóc đến đứt ruột đứt gan.

“Mẹ sai rồi… Bố con cũng biết sai rồi, em trai con cũng nói nó sai rồi… Con cứu họ đi, mẹ dập đầu lạy con…”

Những người xung quanh nhìn sang, nhỏ giọng bàn tán.

Quản lý vội vàng chạy tới. Nhìn thấy cảnh tượng này, ông ta xấu hổ kéo mẹ tôi ra.

Tôi nhìn họ giằng co, trong lòng không dâng lên sự đồng cảm, mà chỉ có một cảm giác mệt mỏi sâu sắc.

7.

Sự ích kỷ và thô bạo của bố cùng em trai khiến tôi không còn chút lưu luyến hay băn khoăn nào.

Nhưng tình yêu của mẹ từng khiến tôi đau khổ nhất, bởi vì nó là thứ khó giải quyết nhất.

Nếu bà hoàn toàn xấu xa từ đầu đến cuối, tôi có thể dứt khoát căm hận và oán trách bà.

Nhưng bà lại cố tình để lộ một chút ấm áp qua những khe hở nhỏ bé.

Khiến tôi mềm lòng, khiến tôi dao động, khiến tôi dù một giây trước còn kiên quyết nhưng giây sau vẫn không nhịn được quay đầu nhìn lại.

Vì vậy, suốt nhiều năm, tôi cứ sống trong vũng bùn không thể thoát ra.

Nhìn nước mắt của bà, tôi sẽ nghĩ rằng bà đã cố gắng hết sức.

Bà chưa từng được đối xử tử tế nên cũng không biết phải yêu thương tôi thế nào.

Sau đó, tôi lại nhượng bộ thêm một lần, thỏa hiệp thêm một lần.

Nhưng lần này thì không được.

Bảy năm.

Tôi đã dùng bảy năm mới bò ra khỏi vũng bùn ấy.

Tôi liều mạng chạy, liều mạng trèo lên, cuối cùng mới đứng được ở vị trí hiện tại.

Bây giờ, những người này lại muốn kéo tôi trở về.

Tôi bình tĩnh nhìn bà:

“Mẹ về đi. Con sẽ không giúp mọi người.”

Tiếng khóc của mẹ đột ngột dừng lại. Bà trợn tròn mắt nhìn tôi.

“Con nói gì?”

“Con sẽ không giúp mọi người.” Tôi lặp lại. “Bảy năm trước, tại văn phòng luật sư, chúng ta đã ký thỏa thuận đoạn tuyệt quan hệ. Trên đó viết rất rõ ràng.”

“Hai bên không phải gánh chịu bất kỳ nghĩa vụ phụng dưỡng, nuôi dưỡng hay mọi khoản chi phí liên quan đến y tế và tai nạn cho nhau. Đó là do chính mọi người viết ra, cũng là do chúng ta tự tay ký.”

“Nhưng… nhưng lúc đó…” Mẹ lắp bắp muốn giải thích.

“Là do mọi người đề nghị.” Tôi ngắt lời bà. “Mọi người sợ sau này con sẽ trở thành gánh nặng. Khi ấy con đã ký, không tranh luận, không phản kháng, bởi vì con chấp nhận.”

Tôi nhìn vào mắt mẹ:

“Bây giờ, mọi người cũng nên chấp nhận.”

Trên mặt mẹ tràn ngập tuyệt vọng, nước mắt lặng lẽ chảy xuống.

Chưa đầy hai ngày, bố mẹ và em trai đã hỏi thăm được thân phận của tôi.

Tài sản hơn trăm triệu, người sáng lập một công ty công nghệ AI nổi tiếng.

Họ lập tức chạy tới.

Buổi chiều, sau khi họp xong, tôi chuẩn bị lên xe thì nhìn thấy ba người đứng trước cửa.

Bố ngồi trên xe lăn, mẹ đứng phía sau đẩy ông.

Ông gầy đến biến dạng, xương gò má nhô cao, hốc mắt lõm sâu, sắc mặt vàng như sáp. Chỉ nhìn cũng biết đã bị bệnh tật giày vò đến không còn hình người.

Thẩm Minh đứng bên cạnh, cũng gầy đến đáng sợ.

Nó đội một chiếc mũ, có lẽ vì hóa trị nên tóc đã rụng sạch. Toàn thân toát ra một luồng hơi thở chết chóc.

Nó cúi đầu, không dám nhìn tôi.

Mẹ đứng giữa hai người, hai tay bối rối xoắn vào nhau, đôi mắt đỏ sưng.

Thẩm Minh bước lên một bước, giọng mang theo tiếng khóc:

“Chị, em xin chị! Cứu bố và em đi, chúng em thật sự không chịu nổi nữa rồi.”

Tôi không nói gì, ánh mắt lướt qua khuôn mặt của cả ba người.

Bố tránh ánh mắt tôi, cúi đầu nhìn chằm chằm vào tay vịn xe lăn.

Em trai càng vùi đầu thấp hơn, cả người co rúm lại.

“Mọi người muốn tôi cứu thế nào?”

“Tiền…” Bố buột miệng. “Bây giờ mày có nhiều tiền như vậy. Tiền phẫu thuật của tao, tiền thuốc của em trai mày, rồi tiền sinh hoạt, tiền bồi bổ, đối với mày chẳng phải chỉ là một phần nhỏ sao?”

“Trước đây chẳng phải mày cũng mắc ung thư dạ dày giai đoạn cuối à? Tại sao bây giờ lại khỏi hoàn toàn như vậy? Có phải kỹ thuật ở nước ngoài tiên tiến hơn không? Mày nên giúp tao!”

“Tao là bố mày! Mày không giúp tao thì sẽ bị trời đánh, bị báo ứng!”

Tôi nhìn thấy bộ mặt thật cuối cùng ông cũng để lộ.

Bệnh tật không hề mài mòn ý chí của ông.

Khi gặp tôi, ông vẫn mang dáng vẻ gia trưởng như trước kia, đương nhiên cho rằng tôi phải dốc hết tâm sức cung phụng họ.

Tôi cười khẩy, quay người định đi.

Thẩm Minh tát bố một cái, hét lên:

“Ông già không chịu chết này, im miệng đi!”

Nó kéo tay tôi rồi khóc:

“Chị, em biết chúng em có lỗi với chị. Trước kia bố không nên đối xử với chị như vậy, nhưng dù sao chúng em cũng là bố ruột và em trai ruột của chị. Chị không thể thấy chết mà không cứu…”

Tôi im lặng nghe hết lời van khóc của nó, sau đó chậm rãi lên tiếng:

“Muốn biết bệnh của tôi khỏi như thế nào không?”

Bố và Thẩm Minh lập tức vươn cổ ra.

Tôi mỉm cười:

“Bởi vì sau khi rời khỏi gia đình này, bệnh của tôi tự nhiên khỏi.”

Không khí lập tức đông cứng.

“Bệnh án bảy năm trước là giả. Tôi chỉ muốn cho bản thân một cơ hội cuối cùng, đồng thời cũng cho mọi người một cơ hội cuối cùng.”

“Còn mọi người thì sao? Mọi người không muốn cứu tôi, còn dùng chuyện đó ép tôi gả cho một kẻ ngốc!”

Bố vốn đang hùng hồn cũng cúi đầu. Thẩm Minh không nói một lời.

Tôi tìm một bức ảnh trong điện thoại.

CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: https://vivutruyen.net/toi-cua-nam-nam-sau/chuong-6/