Chàng nhìn chằm chằm vào dì, trong giọng nói chứa đầy lửa giận bị đè nén.
“Tống Thanh Dung, nói thật cho trẫm! Rốt cuộc ngươi có tư thông sinh con với Vũ Uy hầu, làm ô uế huyết mạch hoàng thất hay không!”
Dì hoảng loạn đến mức nói cũng không trôi chảy.
“Thần… thần thiếp lấy danh dự trăm năm của Tống gia ra thề, tuyệt đối không làm chuyện như vậy!”
Vũ Uy hầu cũng liên tục dập đầu.
“Bệ hạ, thần trung quân báo quốc, giữa thần và Hoàng hậu nương nương hoàn toàn trong sạch!”
Đúng lúc này, Vũ Uy hầu phu nhân run rẩy lên tiếng.
“Chẳng trách Hầu gia thỉnh thoảng lại lén lút nhập cung vào ban đêm, chưa bao giờ quan tâm đến mẹ con chúng ta.”
“Ngay cả khi nhi tử của ta qua đời, chàng cũng chẳng hỏi han…”
Khi ngẩng đầu lên, nước mắt bà đã trào ra.
“Hóa ra vì chàng và Tống Thanh Dung đã sinh được nhi tử, muốn một lòng nâng đỡ nó nên mới đối xử với mẹ con chúng ta như vậy!”
Nói xong, bà chậm rãi quỳ xuống.
“Bệ hạ, thần phụ cầu xin người cho Vũ Uy hầu và Thái tử nhỏ máu nhận thân, để thần phụ được biết rõ sự thật!”
“Xin đừng làm tổn thương lòng những tướng sĩ đang trấn giữ biên cương!”
8
Mộ Dung Cảnh sa sầm mặt, lập tức hạ lệnh.
“Cho Thái tử và Vũ Uy hầu nhỏ máu nhận thân!”
Dì liều mạng bảo vệ Thái tử nhưng bị thị vệ ngăn chặn.
Thái tử thà chết cũng không chịu, gào lớn với Mộ Dung Cảnh.
“Phụ hoàng! Người còn tiếp tục tin lời yêu nữ này mê hoặc, Đại Hạ sẽ diệt vong!”
Mộ Dung Cảnh nổi trận lôi đình.
“Nếu trẫm không điều tra rõ trong người ngươi đang chảy dòng máu của kẻ nào, Đại Hạ mới thật sự sắp diệt vong!”
Thị vệ lập tức lấy máu của Thái tử và Vũ Uy hầu, lần lượt nhỏ vào bát nước.
Tất cả mọi người đều nín thở, căng thẳng vô cùng.
Dì run rẩy đến không còn ra hình dạng, Vũ Uy hầu càng cúi đầu né tránh.
Còn ta tựa trong lòng Mộ Dung Cảnh, lạnh lùng nhìn tất cả.
Cho đến khi thái y bước lên, cúi đầu nhìn vào trong bát.
Ông kinh hãi kêu lớn.
“Máu của Thái tử và Vũ Uy hầu thật sự hòa vào nhau!”
“Hai người họ là phụ tử ruột thịt!”
Thái tử suy sụp nhào đến trước chiếc bát, nhìn chằm chằm vào hai giọt máu đã hòa làm một.
“Không! Ta không tin! Đây không phải sự thật!”
Hắn đột ngột quay đầu, lay mạnh vai dì.
“Mẫu hậu, người nói cho con biết đi! Con là nhi tử của phụ hoàng, là Thái tử tôn quý của Đại Hạ! Máu của con chỉ có thể hòa với máu của phụ hoàng!”
“Mẫu hậu! Người nói đi! Người nói cho nhi thần biết, rốt cuộc đây là chuyện gì!”
Sắc mặt dì trắng bệch, miệng hết mở lại khép nhưng không thể nói được một chữ.
Vũ Uy hầu ngã bệt xuống đất.
“Xong rồi, tất cả đều xong rồi…”
Vũ Uy hầu phu nhân nhìn chằm chằm vào hắn, trong mắt tràn đầy hận ý.
“Đồ súc sinh đáng bị ngàn đao chém chết! Năm xưa khi đến cầu thân với cha ta, ngươi nói sẽ đối xử tốt với ta cả đời, cha ta mới giúp ngươi giành được chiến công, từng bước thăng tiến!”
“Không ngờ ngươi lại tư thông sinh nghiệt chủng với Tống Thanh Dung, còn hại chết nhi tử của chúng ta!”
Ta lạnh lùng bổ sung.
“Hầu phu nhân, ta tin chuyện hại chết nhi tử của bà là chủ ý của Tống Thanh Dung.”
“Bà ta muốn Vũ Uy hầu cả đời chỉ có một nhi tử là Mộ Dung Hằng, như vậy sau này hắn mới có thể dốc hết tất cả giúp Mộ Dung Hằng đăng cơ xưng đế.”
“Còn nhi tử của bà cũng giống như nương ta, đều là vật hy sinh của đôi cẩu nam nữ này.”
Mộ Dung Cảnh tức giận đến toàn thân run rẩy.
“Người đâu! Ném Vũ Uy hầu Dương Nghĩa, Tống Thanh Dung và Tống Minh Viễn vào đại lao Hình bộ, ba ngày sau lăng trì xử tử!”
“Toàn bộ hai nhà Dương, Tống, nam tử lưu đày, nữ tử bán làm quan nô, đời đời kiếp kiếp không được bước vào kinh thành!”
Thiên tử nổi giận, máu chảy thành sông.
Dì liều mạng giãy giụa, nhào về phía Mộ Dung Cảnh.
“Bệ hạ, xin người tha cho thần thiếp! Thần thiếp là thê tử của người mà!”
Bà ta khóc đến tê tâm liệt phế, toàn thân run rẩy.
“Cho dù thần thiếp có sai, cũng là vì… vì người rất ít khi đến cung của thần thiếp. Thần thiếp quá cô đơn nên mới…”
Mộ Dung Cảnh hung hăng đá văng bà ta.
“Vì vậy ngươi liền gian díu với thần tử của trẫm, lén lút mang thai sao?!”
“Tiện nhân không biết liêm sỉ, chết đến nơi còn nói ra được những lời vô liêm sỉ như vậy!”
“Bây giờ trẫm chỉ cần nhìn ngươi thêm một lần cũng cảm thấy ghê tởm!”
Thái tử kinh hãi nhìn dì, vành mắt đỏ lên.
“Mẫu hậu, nhi thần vẫn luôn kính trọng, yêu thương người… Không ngờ người lại vô liêm sỉ đến vậy…”
Hắn cúi đầu, nghẹn ngào.
“Nhi thần thật sự hối hận vì đã làm nhi tử của người!”
Dì lại khó nhọc bò dậy, tức giận mắng.
“Đồ phế vật! Ngươi còn mặt mũi trách ta sao?!”
“Nếu không phải ngươi văn không thành, võ chẳng đạt, ngôi vị Hoàng hậu của mẫu hậu sao có thể ngồi không vững đến vậy, còn phải hy sinh sắc đẹp, ngày ngày lấy lòng Vũ Uy hầu!”
Ngoại tổ run rẩy ngẩng đầu, trong mắt tràn đầy thất vọng.
“Thanh Dung, từ nhỏ cha đã thiên vị con. Vì con, đến cả trưởng tỷ ruột thịt của con cha cũng hãm hại…”
“Nhưng sao con có thể làm ra chuyện xấu to gan tày trời như vậy, hại cả nhà Tống gia!”
Dì cười dữ tợn và tuyệt vọng.

