Lời ta nói chém đinh chặt sắt, tiếng bàn luận của bá quan càng lớn hơn.

Dì tức đến đỏ bừng mặt.

“Lập tức bắn tên!”

Đúng lúc này, Hình bộ Thượng thư bước lên một bước.

“Nếu Hoàng hậu xử tử nữ tử này ngay tại đây, lời đồn nhất định sẽ truyền ra ngoài, khiến dư luận xôn xao!”

“Chi bằng mời Thái tử và Vũ Uy hầu nghiệm huyết ngay tại chỗ, để lời đồn tự sụp đổ!”

Các quan viên Hình bộ bên cạnh ông cũng lập tức phụ họa.

Vị quý nhân năm xưa bị dì đánh chết chính là đích nữ duy nhất của Hình bộ Thượng thư.

Nay có cơ hội kéo dì xuống khỏi ngôi vị, đương nhiên ông sẽ không bỏ qua.

“Làm càn!”

Dì nổi trận lôi đình.

“Bổn cung là chủ nhân lục cung, ngươi dám chống đối sao?”

Hình bộ Thượng thư lại không kiêu ngạo cũng chẳng khúm núm.

“Bẩm nương nương, Hình bộ quản lý tất cả án hình và luật lệ trong thiên hạ, từ trước đến nay chỉ tuân theo mệnh lệnh của thiên tử!”

“Ngươi!…”

Đúng lúc hai bên đang giằng co, một giọng nói già nua đầy uy nghiêm vang lên.

“Vừa hay! Lão phu đặc biệt phụng mệnh thiên tử đến đây, thanh lý môn hộ Tống thị!”

Mọi người đồng loạt quay đầu, có người thấp giọng kinh hô.

“Là Tống Thái phó!”

Ta quay đầu nhìn ngoại tổ với mái tóc bạc trắng, gương mặt chính trực nghiêm nghị.

Ngay sau đó, thanh kiếm sắc bén trong tay ông đã kề bên cổ ta.

Bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt ông đằng đằng sát khí.

Không có lấy một chút tình thân.

“Năm xưa Tiên đế ban cho lão phu thanh thượng phương bảo kiếm này, có thể không cần hỏi tội trạng mà chém giết yêu tà!”

“Hôm nay lão phu sẽ đích thân giết chết tiện nhân yêu ngôn hoặc chúng này, kẻ nào dám xen vào nửa lời!”

4

Thượng phương bảo kiếm tương đương với Thánh thượng đích thân giá lâm.

Trong mắt Hình bộ Thượng thư hiện lên vẻ không cam lòng, nhưng cuối cùng vẫn không dám nhiều lời.

Có người chống lưng, dì cong khóe môi, yếu đuối than thở.

“Cha, may mà cha đến rồi, vừa rồi Dung Nhi suýt bị nghiệt chủng này làm cho tức chết!”

“Yên tâm, mọi chuyện đã có cha.”

Ngoại tổ phụ dịu giọng an ủi, nhưng khi cúi đầu nhìn ta, trong mắt chỉ còn lại sự chán ghét.

“Quả nhiên giống hệt nương ngươi, đều không biết liêm sỉ!”

“Hôm nay lão phu sẽ đích thân xử trí ngươi!”

Nhìn lão nhân bề ngoài có vẻ cương trực này, ta chỉ cảm thấy giả dối và ghê tởm.

Năm xưa sau khi bị đuổi khỏi nhà, nương vẫn luôn nhớ mong ngoại tổ.

Người không tiếc ban ngày đan chiếu, ban đêm thêu thùa, thức đến hai mắt đỏ ngầu, đôi tay đầy vảy máu.

Chỉ để đổi lấy ít bạc vụn, nhờ người bán hàng rong vào kinh dò hỏi tình hình sức khỏe của ngoại tổ.

Ta thương nương, đã không chỉ một lần khuyên người từ bỏ.

“Nương, ngoại tổ nhẫn tâm vứt bỏ người, khiến người ngày ngày chịu khổ, không đáng để người nhớ mong!”

Nhưng nương luôn dịu dàng mỉm cười, xoa đầu ta.

“Tố Tố ngoan, ông ấy là người thân thiết nhất của nương.”

“Ông ấy đoạn tuyệt quan hệ với nương chỉ vì không biết nương đã bị người ta hãm hại…”

Nhìn nương quay lưng lén lau nước mắt, lòng ta đau như dao cắt.

Thật ra người bán hàng rong đã sớm nói với ta rằng, cả kinh thành đều biết ngoại tổ chỉ yêu thương dì, đến một bộ y phục mới cũng không chịu mua cho nương.

Thậm chí vì muốn chiều lòng dì, ông còn bắt nương ở trong căn phòng rách nát dành cho hạ nhân.

Có một năm vào đêm giao thừa, nương suýt bị chết cóng, ông cũng chẳng hề hỏi han.

Nhưng ta không muốn phá hủy chút hy vọng cuối cùng của nương nên không đành lòng nói ra.

Cho đến ngày hôm ấy, tên đồ tể lại quyền đấm cước đá nương.

“Năm xưa muội muội của ngươi đưa ta năm mươi lượng để bịt miệng, bắt ta không được tiết lộ chuyện ả hạ dược ngươi. Cha ngươi đứng ngay bên cạnh nhìn thấy hết!”

“Ông ta còn nói bắt ta cưới loại tiện nhân như ngươi thật sự khiến ta chịu thiệt, rồi đích thân lấy thêm năm mươi lượng đưa cho ta!”

Vừa nói, hắn vừa giẫm mạnh lên những vết lở loét trên lưng nương, lớn tiếng chửi mắng.

“Sớm biết ngươi sẽ mọc ra cả người thịt thối khiến người ta buồn nôn thế này, năm xưa ta nên đòi cha ngươi thêm năm mươi lượng!”

Khoảnh khắc ấy, nương suy sụp gào khóc.

“Ta không tin! Cha sẽ không đối xử với ta như vậy!”

Ta bất chấp tính mạng, chạy vào bếp cầm dao chém xuống lưng tên đồ tể.

“Cút! Nếu không ta sẽ giết ngươi!”

Tên đồ tể vừa chửi rủa vừa chạy trốn ra khỏi cửa, nhưng nương đã thoi thóp hấp hối.

Trước khi chết, người lệ rơi đầy mặt, nhét năm lượng bạc lén dành dụm được vào tay ta.

“Tố Tố, đừng oán hận, hãy sống thật tốt…”

“Xin lỗi, nương không thể ở bên con đến khi con trưởng thành…”

Ta vừa khóc vừa ôm chặt thân thể dần lạnh giá của người.

Nhưng trong lòng lại bùng lên ngọn lửa hận thù vô tận.

Nương, xin lỗi.

Tố Tố vẫn quyết định phải hận.

Còn phải để mối hận ngập trời này thiêu chết tất cả những kẻ từng sỉ nhục người!

Thanh kiếm của ngoại tổ trước mắt đã giơ lên cao, sắp đâm vào cổ họng ta.

Ta nhìn chằm chằm vào ông, nghiêm giọng quát.

“Tống Thế Viễn, ông dung túng Tống Thanh Dung hủy hoại sự trong sạch của nương ta, khiến nương ta chết thảm!”

“Nay vì bảo vệ bà ta, ông đến tính mạng của mình cũng không cần nữa sao!”