Vương Phương bảo bảo mẫu đổi quần áo của đứa trẻ thành quần áo vải thô có rất nhiều chỉ thừa, khiến đứa trẻ khóc quấy không ngừng.
Lúc Vương Phương tới cửa, bà ta trực tiếp nói ra nguyên nhân.
Từ đó dựng cho mình hình tượng người nghe hiểu được tiếng trẻ con.
Sau này Vương Phương bắt chước làm như vậy ở các nhà giàu lớn, liền bắt đầu được thay nhau tranh giành.
Cũng khiến bà ta được bố mẹ chú ý tới.
Cho đến khi bà ta mua chuộc trợ lý, đâm một cái dằm nhỏ vào chân tôi.
Bố mẹ thuận lý thành chương mời bà ta tới.
Những lời chứng thực niềm tin này cũng khiến trong tiềm thức bố mẹ đã tin trước một nửa.
Trợ lý vẫn không ngừng dập đầu nhận lỗi.
“Tôi thật sự chỉ đâm một cái dằm nhỏ vào chân bé, những chuyện khác tôi không làm gì cả!”
Bố đá anh ta ra.
“Vậy tại sao xét nghiệm quan hệ huyết thống của tôi và Lý Vân lại hiển thị quan hệ bố con?”
“Tại sao anh có thể thuận lợi điều tra được y tá đã làm lẫn trẻ năm đó?”
“Anh thật sự chỉ làm chuyện này thôi sao?”
Trợ lý sợ đến run lên, không dám nói nữa.
Bố ra hiệu bằng ánh mắt cho vệ sĩ.
Đồng thời nói với trợ lý:
“Mấy năm nay tôi đối xử với anh không tệ đúng không? Tôi quá thất vọng về anh rồi!”
“Nửa đời sau anh cứ ngoan ngoãn đến phía bắc Myanmar dưỡng già đi.”
Trợ lý bị dọa đến hồn vía lên mây.
Khi vệ sĩ kéo anh ta xuống, trông giống như đang kéo một cái xác.
Vương Phương nhổ một bãi nước bọt về phía anh ta.
“Phi, biết vậy đã không nói với anh nhiều như thế.”
“Đúng là đồ làm việc không thành, phá việc có thừa!”
Mẹ lại lên tiếng hỏi:
“Người đứng sau các người rốt cuộc là ai?”
“Nếu bà không nói, vậy bà sẽ giống anh ta.”
“Không, không chỉ bà, còn có con gái bà nữa!”
Những gia tộc giàu có này không phải đều là kẻ ngốc.
Vương Phương ngoài chút khôn vặt ra thì chẳng có gì.
Sao bà ta có thể dễ dàng thâm nhập vào cả giới như vậy.
Vương Phương cuống lên.
“Cầu xin hai người, tha cho con gái tôi.”
“Con gái tôi còn nhỏ như vậy, đáng yêu như vậy, nó không thể đến loại nơi đó được!”
“Nhưng sau lưng tôi thật sự không có ai cả!”
“Tôi thừa nhận tất cả là do tôi làm còn không được sao? Hai người tha cho con gái tôi được không.”
Bố mẹ nhìn nhau.
Vương Phương này dường như thật sự không biết gì!
Tay bố vô thức gõ lên tay vịn ghế.
“Vậy chủ nhà đầu tiên của bà là ai?”
9
Vương Phương hoàn toàn sợ rồi.
Bà ta biết gì nói nấy.
“Là nhà họ Ninh, nhà họ Ninh ở Thượng Kinh!”
Bố lặp lại cái tên này.
Sau này tôi mới biết, nhà họ Ninh này có hiềm khích với nhà chúng tôi, còn không nhỏ.
Nghe nói năm đó là Ninh Triệu theo đuổi mẹ trước.
Bố đến sau nhưng vượt lên, vừa tranh vừa giành.
Sau đó hai nhà liền đấu đá âm thầm và công khai rất nhiều năm.
Bây giờ nghe thấy cái tên này, gần như bố lập tức khóa chặt mục tiêu.
Vương Phương thần sắc hoảng loạn.
“Những gì nên nói tôi đều nói rồi, hai người có thể tha cho con gái tôi không!”
Bố gật đầu.
Vương Phương vừa định cười, nhưng nghe thấy lời bố, nụ cười lập tức cứng lại.
“Có thể tha cho con gái bà, nhưng bà thì không!”
Ngày hôm sau, bố liền tung tin ra ngoài rằng chuyện Vương Phương nghe hiểu tiếng trẻ con là giả.
Đồng thời ném toàn bộ chứng cứ ông điều tra được ra ngoài.
Các nhà giàu lớn lập tức bắt đầu dọn dẹp nội gián trong nhà mình.
Ai nấy đều là nhân vật từng hô mưa gọi gió, bị một kẻ như Vương Phương lừa, đều không nuốt nổi cục tức này.
Nửa đời sau của Vương Phương, chỉ e đều sẽ sống trong cảnh nước sôi lửa bỏng.
Sau khi nghe thấy những tin tức này, việc đầu tiên Vương Phương làm là đến cầu xin bố mẹ tha thứ.
Gương mặt kiêu ngạo của bà ta đã biến mất không còn.
“Cầu xin hai người, tha cho tôi đi!”
“Bây giờ tất cả mọi người đều đang tìm tôi, nếu tôi bị họ tìm được, tôi sẽ bị họ hành hạ đến chết!”
“Tôi bằng lòng đi phía bắc Myanmar, tôi bằng lòng đi phía bắc Myanmar!”
Mẹ nhìn Vương Phương một cái, quay đầu gọi điện thoại cho bạn thân.
“Vương Phương đến tìm tôi rồi, thông báo cho mọi người đều tới đi!”
Vương Phương ngồi phịch xuống đất, thần sắc kinh hoàng.
Sau này thỉnh thoảng vẫn có thể nhìn thấy bóng dáng Vương Phương ở các nhà giàu lớn.
Chỉ là bà ta ngày càng không còn hình người nữa.
Còn con gái bà ta.
Sau khi bố mẹ suy nghĩ nhiều lần, đã đưa cô bé đến cô nhi viện.
Kẻ nghiện cờ bạc ở thôn Lý Gia xa xôi kia, bố mẹ cũng không bỏ qua.
Ông ta cùng trợ lý lên chuyến bay đến Đông Nam Á.
Bố cũng rất nhanh điều tra rõ Ninh Triệu.
Chuyện này đúng là thủ bút của hắn.
Thật ra lần đầu tiên Vương Phương ra tay, đã bị Ninh Triệu nhìn thấu.
Nhưng Ninh Triệu không vạch trần bà ta ngay tại chỗ.
Mà án binh bất động, cho đến khi hoàn toàn hiểu rõ ý đồ của Vương Phương.
Đồng thời, hắn điều tra được tôi và con gái Vương Phương sinh cùng năm cùng tháng cùng ngày.
Vì vậy hắn vẫn luôn ở sau lưng đổ thêm dầu vào lửa.
Đến mức khi mọi người điều tra bối cảnh của Vương Phương, đều không tìm được sơ hở.
Nghe có vẻ hoang đường.
Nhưng đời trước, kế sách của hắn thật sự đã thành công.
Mẹ nghe xong chỉ cảm thán.
“May mà tôi chưa từng thích hắn.”

