Kết quả giám định chiều hôm đó đã có, hai bên tồn tại quan hệ huyết thống ruột thịt.

4

Giây phút biết kết quả.

Mẹ ôm “cô con gái ruột” tên Lý Vân kia khóc không thành tiếng.

“Con gái ngoan của mẹ, con chịu khổ rồi.”

Còn tôi nằm ngay bên cạnh trong giường em bé.

Mẹ thậm chí không dành cho tôi một chút ánh mắt dư nào.

Bố cẩn thận cho người điều tra nguyên nhân năm đó chúng tôi bị tráo đổi.

Trợ lý rất nhanh truyền tin về, mọi chuyện đều bắt nguồn từ một y tá làm lẫn trẻ.

Từ đó, bố hoàn toàn tin rồi.

Ông ôm mẹ và Lý Vân vào lòng, vô cùng đau lòng.

“Một nhà đoàn tụ là tốt rồi.”

Vương Phương đứng sau lưng họ, trên mặt là vẻ hưng phấn không giấu nổi.

Bà ta cuối cùng cũng tìm được cho con gái mình một nơi nương thân tốt.

Còn tôi thì sợ hãi khóc lên.

Lần này là thật lòng.

Chẳng lẽ bi kịch đời trước lại phải tái diễn lần nữa?

Bố mẹ bị tôi thu hút sự chú ý, cùng quay đầu nhìn tôi.

Vẻ mặt của hai người đều có chút khó xử.

Cuối cùng là mẹ mở miệng trước.

“Dù sao Ương Ương cũng sớm chiều ở bên chúng ta lâu như vậy, cũng có tình cảm rồi.”

“Dù sao nhà chúng ta cũng không thiếu tiền nuôi đứa trẻ này, cứ giữ lại đi.”

Vương Phương kịp thời lên tiếng nhắc nhở bên cạnh.

“Lẽ nào hai người quên những lời bé Ương Ương từng nói rồi sao? Con bé không thể giữ lại được!”

Bố chốt lại bằng một câu.

“Nếu thật giống như bà nói, đợi canh Mạnh Bà có tác dụng là được.”

“Đứa trẻ còn nhỏ, chúng tôi sẽ từ từ dạy dỗ.”

Sắc mặt Vương Phương trắng bệch.

Dù sao trên người tôi cũng chảy dòng máu của bố mẹ.

Sớm muộn gì cũng sẽ lộ tẩy.

Mấy ngày tiếp theo, chỉ cần Lý Vân ở cạnh tôi, tôi sẽ cố gắng bò đi.

Không cho Vương Phương cơ hội ra tay.

Sau khi bỏ lỡ mấy cơ hội tuyệt vời, Vương Phương cuối cùng cũng không nhịn được nữa.

“Con nhãi con, mới mấy tháng tuổi mà sao nhiều tâm cơ thế.”

Nhân lúc mẹ về phòng, bố vào thư phòng.

Vương Phương nắm lấy tay tôi, liều mạng ấn về phía người Lý Vân.

Tôi vẫn luôn thu lực.

Vương Phương thấy tôi cào mấy lần mà trên người Lý Vân vẫn không có vết thương rõ ràng.

Bà ta nhẫn tâm nắm chặt ngón tay tôi, dùng móng tay của tôi rạch một vết dài trên cánh tay Lý Vân.

Cùng lúc Lý Vân đau đến bật khóc, Vương Phương lớn tiếng gọi:

“Bà chủ, ông chủ, hai người mau tới đây!”

Bố mẹ vội vàng chạy đến phòng em bé.

Chỉ thấy Vương Phương ôm Lý Vân, khóc lóc quỳ trước mặt họ.

“Tôi vừa tới đã thấy bé Ương Ương đang cào bé Vân.”

“Biểu cảm hung dữ đến mức không giống một đứa trẻ sơ sinh chút nào.”

“Con bé vừa cào vừa nói muốn đánh chết bé Vân, như vậy sẽ không còn ai tranh vị trí con gái nhà họ Kiều với con bé nữa!”

Mẹ lẩm bẩm thành tiếng.

“Chẳng lẽ con bé thật sự sinh ra đã xấu xa?”

Tôi sốt ruột đến mức khua tay múa chân.

【Không phải như vậy!】

Trong lòng tôi vô cùng nóng ruột.

Đây chính là cơ hội cuối cùng rồi!

Nếu tôi bị đưa đi, tất cả sẽ xong hết.

Bố thở dài, nói ra quyết định cuối cùng.

“Đưa đi đi.”

Vương Phương lộ vẻ vui mừng, lập tức vươn tay ra ôm tôi.

Còn tôi dùng hết sức bú sữa, bò ra khỏi giường em bé trước một bước.

Cột trụ ở cuối giường móc rơi quần áo trên người tôi, để lộ đầy người vết thương.

5

Mẹ gần như theo bản năng lao về phía tôi.

“Ương Ương!”

Ban đầu bà chỉ muốn đỡ lấy tôi đang rơi khỏi giường em bé.

Nhưng đến khi bà nhìn kỹ, thấy rõ những vết bầm tím trên lưng và bụng tôi, giọng nói kinh hãi đến khàn đi.

“Sao trên người Ương Ương lại có nhiều vết thương như vậy?”

Bây giờ so sánh nhìn lại.

Một chút vết thương nhỏ trên người Lý Vân liền không đáng nói nữa.

Bố cũng nhìn về phía bên này.

Ông lập tức đặt Lý Vân vào giường em bé, sải bước đi tới.

“Sao lại thế này?”

“Khoảng thời gian này, chúng ta vừa lại gần Ương Ương là con bé khóc.”

“Vậy mà lại không phát hiện…”

Ông lập tức khóa chặt Vương Phương, kẻ đầu sỏ gây tội.

“Khoảng thời gian này vẫn luôn là bà chăm sóc Ương Ương, rốt cuộc chuyện này là thế nào?”

Vương Phương hơi hoảng hốt lắc đầu, cắn chết không nhận.

“Tôi cũng không biết chuyện gì xảy ra!”

Trong giọng nói trầm thấp của bố chất chứa cơn giận vô tận.

“Không biết? Bà nói với tôi là không biết?”

“Không phải bà nghe hiểu tiếng trẻ con sao? Bà nói cho tôi biết đi! Bây giờ Ương Ương đang nói gì?”

“Đừng nói với tôi đây là Ương Ương tự véo, hoặc là Lý Vân làm.”

Vương Phương nghĩ cả nửa ngày cũng không nghĩ ra một cái cớ hợp lý, vậy mà lại phịch một tiếng quỳ xuống đất.

“Có thể… có thể là bé Ương Ương bị dị ứng với thứ gì đó!”

“Mấy ngày trước bé Ương Ương từng nói quần áo không thoải mái, người bị ngứa.”

“Tôi bận quá, vẫn luôn không chú ý.”

Mẹ dần bình tĩnh lại.

“Dị ứng? Bà tự sờ vào lương tâm mà nói, vết thương trên người Ương Ương giống do dị ứng gây ra sao?”

“Bà quá bận nên không chú ý?”

“Vậy lúc tôi nói muốn mời thêm một bảo mẫu giúp bà san sẻ, tại sao bà lại nói mình rảnh rỗi lắm?”

“Đây là sợ có người đến vạch trần mấy trò vặt của bà đúng không?”

“Lúc bà mới đến, vẫn luôn la hét muốn về nhà họ Cố.”

“Bây giờ hợp đồng của chúng ta đã hết hạn, bà lại nhất quyết chủ động ở lại.”