Tiêu Minh Nguyệt tức đến hổn hển, chộp lấy gối ném về phía ma ma.
Nhưng chứng cứ rành rành, không cho phép nàng chối cãi.
Hoàng đế biết chuyện liền vội vàng chạy tới.
Nhìn nữ nhi cố chấp không chịu hối cải, ông hoàn toàn tuyệt vọng.
“Ngươi không chỉ độc ác, mà còn ngu xuẩn đến hết thuốc chữa.”
“Cả nhà Sở gia trung liệt đổi lấy mười lăm năm thái bình cho Đại Uyên triều, vậy mà ngươi dám hạ độc mưu hại huyết mạch duy nhất của Sở gia!”
“Nếu chuyện này truyền ra ngoài, ngươi bảo trẫm phải đối mặt với trăm vạn tướng sĩ trong thiên hạ thế nào?”
Hoàng đế nhắm mắt, hít sâu một hơi, cuối cùng hạ quyết tâm.
“Truyền ý chỉ của trẫm, Trường Lạc công chúa Tiêu Minh Nguyệt mưu hại hậu nhân trung lương, dao động nền tảng quốc gia.”
“Kể từ hôm nay, tước bỏ phong hiệu công chúa, biếm làm thứ dân, ban… ban một chén rượu độc.”
Lời này vừa nói ra, Tiêu Minh Nguyệt hoàn toàn mềm nhũn trên giường.
“Phụ hoàng… người giết con? Người muốn giết con?”
Nàng không thể tin nổi nhìn hoàng đế, rồi điên cuồng cười lớn.
“Ha ha ha ha!”
“Các người đều che chở con tiện nhân kia, các người đều không được chết tử tế!”
10
Khoảnh khắc rượu độc được bưng lên, Tiêu Minh Nguyệt vẫn còn điên cuồng nguyền rủa.
Nhưng khi hai ma ma cưỡng ép bóp miệng nàng ra, rót chén hạc đỉnh hồng kia xuống, tiếng chửi rủa của nàng biến thành tiếng nghẹn ngào tuyệt vọng.
Chưa đến một nén nhang, nàng đã đau đớn co giật trên đất, cuối cùng thất khiếu chảy máu mà chết.
Đích trưởng công chúa từng phong quang vô hạn, cứ thế qua loa kết thúc một đời kiêu căng ngang ngược.
Người trong cung đều kín miệng về chuyện này, chẳng ai dám nhắc lại bốn chữ Trường Lạc công chúa.
Còn ta, Tang Vận Vận, hoàn toàn trở thành tồn tại không thể chọc vào nhất Đại Uyên triều.
Mùa xuân năm sau, địa long trong Noãn Các được đốt lên, ấm áp vô cùng.
Ta tựa trên giường mềm trải da cáo, trong tay ôm củ khoai lang nướng nóng hổi Lý công công vừa đưa tới, ăn đến khóe miệng bóng dầu.
“Ăn chậm thôi, không ai giành với con đâu.”
Hoàng hậu nương nương ngồi bên cạnh ta, dịu dàng dùng khăn lau tro đen bên khóe miệng ta.
“Mẫu hậu, khoai này ngọt thật!”
Ta cười híp mắt, đưa củ khoai đã bóc vỏ tới bên môi hoàng hậu.
Hoàng hậu mỉm cười cắn một miếng nhỏ, trong mắt đầy cưng chiều.
Từ sau khi Tiêu Minh Nguyệt chết, hoàng hậu xem ta như nữ nhi ruột mà yêu thương, ngay cả cách xưng hô cũng bảo ta đổi.
Thái hậu nương nương đang ngồi trên giường La Hán cách đó không xa, đeo kính lão.
Người chăm chú may áo choàng mới cho ta.
“Lần này ai gia dùng chỉ vàng chỉ bạc thêu một con tỳ hưu cho con, xem ai còn dám cắt nữa.”
Thái hậu vừa may vừa nói đầy khí phách.
Tống thái phó thì ở bên cạnh, vừa lắc đầu vừa đọc bài văn mới viết cho ta nghe, thỉnh thoảng còn dừng lại hỏi ta vài câu.
“Vận Vận à, đoạn này con thấy thế nào?”
Ta nuốt khoai trong miệng xuống, đáp không rõ chữ:
“Hay, văn của thái phó đương nhiên là hay nhất thiên hạ!”
Tống thái phó được ta khen đến mặt mày hớn hở, râu cũng vểnh lên.
Hoàng đế thỉnh thoảng cũng tới góp vui, mang theo đủ loại kỳ trân dị bảo, cố gắng tìm chút cảm giác tồn tại trước mặt thái hậu và hoàng hậu.
Nhưng ta biết, trong lòng ông thật ra rất sợ ta.
Sợ ta vừa tức giận, bốn vị đại Phật kia lại có thể phá nát cả hoàng cung.
Ta nhìn tuyết lớn bay đầy ngoài cửa sổ, thoải mái vươn vai.
Ngày ta vào cung làm thư đồng, tất cả mọi người đều cho rằng ta gặp vận may từ trên trời rơi xuống.
Bây giờ xem ra, đây đâu phải vận may gì chứ.
Ta biết, thời thái bình thịnh thế này là do vị sinh phụ chưa từng gặp mặt của ta dùng mạng đổi lấy.
Mà cuộc sống thần tiên cơm ngon áo đẹp của ta, là do bốn vị trưởng bối dùng toàn bộ áy náy và thiên vị để chống đỡ cho ta.
Bọn họ muốn nhìn ta bình an, vô tư vô lo mà sống tiếp.
Vậy ta sẽ sống cho bọn họ xem.
“Vận Vận.”
Lý công công bưng một bát canh lê đường phèn mới nấu đi vào, cười híp mắt nhìn ta.
“Lão nô vừa nghiên cứu ra một món mới, gọi là thịt thần tiên, con có muốn nếm thử không?”
Mắt ta sáng lên, lập tức bật dậy khỏi giường mềm.
“Muốn, ta muốn ăn hai bát lớn.”
Cung đấu gì chứ, mưu tính gì chứ, mặc kệ hết đi.
Có bốn vị đại Phật che chở, đời này Tang Vận Vận ta chỉ cần phụ trách ăn cơm là đủ.
“Ôi, chạy chậm thôi, đừng ngã!”
Thái hậu, hoàng hậu, thái phó và Lý công công đồng thanh hô lên.
Ta quay đầu làm mặt quỷ với bọn họ.
“Biết rồi!”
Những ngày tháng thần tiên này, chỉ vừa mới bắt đầu thôi.

