Gân xanh trên thái dương hắn nổi lên, đuôi mắt đỏ rực, nhưng giọng nói lại bình tĩnh đến gần như lạnh lẽo:

“Ngươi hèn hạ đến mức phải bôi nhọ thanh danh nàng để ép nàng cúi đầu thỏa hiệp?”

Ta cũng ngước mắt nhìn Bùi Hoài Cẩn:

“Ngươi rõ ràng biết ta chỉ bầu bạn đánh cờ với lão phu nhân, chưa từng có chuyện gì khác. Ngươi đã yêu người khác, ta cũng đã nhường đường cho hai người. Vì sao còn phải hủy thanh danh ta như vậy? Lục gia ta có thù oán gì với ngươi?”

Sắc mặt Bùi Hoài Cẩn cứng lại.

Nhưng hắn vẫn lau vệt máu đỏ nơi khóe miệng, thờ ơ cong môi:

“Nhị thúc che chở nàng làm gì? Nếu thúc biết thủ đoạn dao mềm không thấy máu dưới vẻ dịu dàng của nàng, e rằng lời nói ra còn độc hơn ta. Ta chỉ đem những lời thiên hạ sẽ nói đặt thẳng lên bàn thôi.”

“Nàng dây dưa với ta mười năm, nhà chồng sau này của nàng có thể không để ý sao?”

Tay Bùi Tuân đặt lên chuôi đao bên hông:

“Ta biết là đủ.”

Đồng tử Bùi phu nhân co lại.

Bốp!

Bà dứt khoát tát thẳng Bùi Hoài Cẩn một cái:

“Con đang tìm chết đấy, có biết không? Uyển Hoa nó đã chọn…”

“Nàng chọn ép chết Vân Sanh để độc chiếm Hầu phủ.”

Bùi Hoài Cẩn cắt ngang.

“Mẫu thân, ngay cả người cũng muốn ép con ly tâm với người sao? Vân Sanh xuất thân không tốt, lại có cốt khí thanh cao, không màng danh lợi. Nếu con không tính toán cho nàng ấy, sau này nàng ấy làm sao đứng vững?”

Nói xong, hắn quay người.

“Các người đều bị vẻ ngoài dịu dàng đoan trang của nàng lừa rồi. Người thật sự lương thiện sẽ không giẫm lên người khác để tranh thể diện cho mình.”

“Vân Sanh nhát gan, bị dọa hỏng rồi. Ta lấy một cây nhân sâm rồi đi, các người cứ tiếp tục náo.”

Hắn bước ra khỏi cửa, ta gọi:

“Bùi Hoài Cẩn, ta muốn gả cho nhị…”

“Nàng muốn gả thì ta phải cưới sao?”

Hắn cắt ngang, đầu cũng không quay:

“Nàng có biết thanh danh nữ tử lớn hơn trời không? Hôm nay nàng công khai ép Vân Sanh không còn đường sống, cũng nên nếm thử nỗi đau thấu da thịt như vậy.”

Hắn sải bước rời đi.

Gió lạnh thổi qua, Bùi phu nhân loạng choạng ngã trở lại ghế thái sư.

Bà nhìn Bùi Tuân, sắc mặt trắng bệch, chậm rãi cúi đầu:

“Ta thuận theo ý đệ. Đừng động đến nó.”

Bùi Tuân nhìn ta:

“Lục tiểu thư nói sao?”

Giọng ta rất bình tĩnh:

“Ta gả cho chàng. Gia sự Hầu phủ không liên quan đến ta, nhưng không được để thanh danh ta và Lục gia bị tổn hại.”

Đồng tử hắn khẽ rung, đôi mắt đen rũ xuống.

“Được.”

Hôn sự giữa ta và Bùi Tuân cứ thế định xuống.

08

Tổ mẫu giận ta giữa chốn đông người làm lớn chuyện, trách ta đánh mất vẻ nhu thuận của nữ tử, không biết đứng ngoài thị phi, lại giận ta tự ý từ hôn với thế tử rồi chọn nhị thúc của hắn.

Bà phạt ta quỳ từ đường tự xét lỗi mình.

Gió lạnh len qua khe cửa từ đường, nhưng đầu óc ta lại tỉnh táo hơn bất kỳ lúc nào.

Nếu dịu ngoan là xiềng xích trói buộc, vậy ta không dịu ngoan nữa.

Nếu đoan trang là một mình nuốt hết nước mắt đắng cay, vậy ta cũng chẳng cần đoan trang.

Lần này, ta không sai.

Ta quỳ chưa hết một nén nhang, nha hoàn đã đẩy cửa:

“Bùi nhị gia tới.”

“Ngài ấy nói tiểu thư để quên đồ, nhất định phải tự tay giao cho người. Không gặp được người, ngài ấy sẽ không đi.”

“Lão phu nhân không lay chuyển nổi, bảo người qua đó.”

Ta ngẩn ra.

Sao hắn lại tới?

Dường như mỗi một lần hắn xuất hiện đều đúng lúc bắt gặp cảnh ta chật vật nhất.

Ta đứng trong đêm lạnh.

Qua khe cửa sổ hắt ánh sáng nhàn nhạt, ta nhìn thấy Bùi Tuân ngồi ngay ngắn trên ghế thái sư, mắt phượng hơi rũ, thờ ơ khẽ xoay nắp chén trà:

“Lão phu nhân không hài lòng về ta nên phạt nàng quỳ từ đường?”

Hắn tới không phải để trả đồ, mà là tới chống lưng cho ta sao?

Đời trước, ta bị giam chết trong cái gọi là báo ứng bắt đầu từ cành hoa kia. Sự che chở và hơi ấm duy nhất ta từng nhận được, đều là Bùi Tuân cho.

Từ sa mạc Mạc Bắc, hắn dùng nanh sói làm cho ta một món treo bên cửa sổ.

Trong mưa bụi Giang Nam, hắn khắc cho ta một chiếc thuyền ô bồng.

Trên bãi biển Đông Cực đảo, hắn nhặt cho ta chiếc vỏ ốc lớn nhất.

Bởi cần danh chính ngôn thuận,

mỗi lần quà đến tay ta, nữ quyến hậu viện Bùi gia ai cũng có một phần.

Nhưng nanh sói của ta thuộc về sói vương.

Chiếc thuyền ô bồng của ta là do chính tay hắn khắc, không phải mua ngoài hàng.

Vỏ ốc của ta cũng lớn hơn, trắng hơn, sạch hơn của người khác.

Tâm ý hắn giấu kín, kỳ thực trước mặt ta lại rõ ràng đến vậy.

Giống như lúc này, hắn không chút biến sắc đòi tổ mẫu một lời giải thích, đặt sự thiên vị dành cho ta ngay trên mặt bàn:

“Nếu không hài lòng về ta, cứ nhắm vào ta. Lúc đổi hôn, Lục gia không ai gây chuyện; lúc nàng khóc, không ai để nàng dựa. Nàng tự giành lấy một con đường sống, thế mà lại thành tội lớn đến mức vừa phạt vừa bắt quỳ. Cớ gì phải vậy?”

Tổ mẫu lần tràng hạt:

“Ta và mẫu thân ngươi là khuê trung tri kỷ.”

“Vậy người càng nên chúc phúc cho ta, chẳng phải sao?”

Đầu ngón tay tổ mẫu dừng trên chuỗi Phật châu:

“Các ngươi không chỉ chênh bối phận, ở giữa còn có Bùi Hoài Cẩn. Sau này ngẩng đầu không gặp thì cúi đầu cũng thấy, bảo nó phải tự xử thế nào?”

“Có thể phân gia.”

CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: https://vivutruyen.net/thien-menh-sai-duyen/chuong-6/