“Chị à, nếu chị chưa chết thì nhanh thu dọn đồ rồi cút khỏi nhà họ Thẩm đi.”
“Chị ở đây, tôi nhìn mà thấy phiền.”
Hơi thở tôi nghẹn lại, ngực tức đến đau.
Thẩm Hạo thấy vậy thì trực tiếp rút kim truyền dịch trên tay tôi.
“Kiều Kiều bảo mày cút, mày không nghe à?”
Đầu kim bị giật ra thô bạo. Máu lập tức phun ra.
Tôi đau đến hít ngược một hơi lạnh.
“Dừng tay!”
Tiếng gầm giận dữ của ba tôi vang lên từ cửa.
Nhìn thấy máu phun trên mu bàn tay tôi và ống oxy bị rút ra, mẹ tôi hét lên, lao tới ấn vết thương cho tôi.
“Mấy đứa đang làm gì vậy! Mấy đứa muốn giết người à!”
Ba tôi đỏ ngầu hai mắt, xông lên tát liên tiếp.
“Bốp! Bốp!”
Thẩm Hạo và Thẩm Hân Duyệt mỗi người ăn một cái tát nặng nề.
Cả hai bị đánh ngã xuống đất.
Thẩm Kiều Kiều sợ đến hét lên.
“Ba! Sao ba lại đánh anh ba và chị hai!”
3
Ba tôi chỉ vào Thẩm Kiều Kiều.
“Câm miệng! Đồ đàn bà độc ác!”
“An An đang nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt, vậy mà mấy đứa còn dám rút ống của nó!”
Thẩm Hạo ôm mặt bò dậy.
“Ba! Ba điên rồi! Vì cái đứa nhà quê đó mà ba đánh bọn con?”
“Kiều Kiều mới là em gái được bọn con yêu thương từ nhỏ!”
Ba tôi tức đến run rẩy.
“An An mới là em gái ruột của các con! Lương tâm của các con bị chó ăn rồi à?”
Thẩm Hân Duyệt ôm mặt khóc.
“Em gái ruột thì sao? Nó thô tục quê mùa, động chút là nôn máu giả đáng thương. Kiều Kiều hiểu chuyện hơn nó gấp vạn lần!”
Tôi nằm trên giường, nhìn cảnh tượng hoang đường trước mắt.
Dạ dày lại bắt đầu cuộn trào.
Tôi cắn chặt môi, không cho mình nôn ra.
Bác sĩ và y tá xông vào, đặt lại ống cho tôi, băng bó vết thương.
Thẩm Kiều Kiều đột nhiên ôm ngực, ngã vào lòng Thẩm Hạo.
“Anh ba, em khó chịu quá. Tim em đau quá…”
Thẩm Hạo cuống lên.
“Bác sĩ! Mau xem cho Kiều Kiều!”
Anh ta vươn tay kéo viện trưởng Lý đang xử lý vết thương cho tôi.
Viện trưởng Lý hất tay anh ta ra.
“Cậu ba, xin cậu tự trọng! Đại tiểu thư bây giờ rất nguy hiểm!”
Thẩm Hạo nổi giận.
“Thẩm An An không chết được! Các người không biết Kiều Kiều bị bệnh tim à?”
Ba tôi không thể nhịn nổi nữa, cầm bình nước nóng trên bàn ném mạnh xuống trước chân Thẩm Hạo.
“Choang!”
Nước nóng bắn tung tóe.
Thẩm Hạo sợ hãi lùi liên tục.
“Nghịch tử! Cút! Tất cả cút hết cho tao!”
Ba tôi chỉ ra ngoài cửa.
“Từ hôm nay trở đi, đóng băng toàn bộ thẻ ngân hàng của Thẩm Diệu, Thẩm Hân Duyệt, Thẩm Hạo!”
“Thẩm Kiều Kiều, cô lập tức dọn khỏi nhà họ Thẩm!”
Thẩm Kiều Kiều sững sờ, nước mắt từng giọt lớn rơi xuống.
Cô ta không ngờ ba tôi lại làm thật.
“Ba, ba không cần con nữa sao?”
“Con không cần tiền của ba, con chỉ muốn ở bên ba mẹ thôi…”
Ba tôi lạnh mặt.
“Đừng gọi tôi là ba! Tôi không có đứa con gái độc ác như cô!”
Thẩm Hạo cuống lên.
“Ba! Vì một đứa con hoang mà ba muốn đuổi Kiều Kiều đi? Còn muốn cắt thẻ của bọn con? Như vậy không công bằng!”
Mẹ tôi đứng dậy, chỉ vào Thẩm Hạo.
“Công bằng? An An chịu khổ bên ngoài hơn mười năm, vừa trở về đã bị các con đối xử như vậy, đó là công bằng của các con sao? Cút ra ngoài!”
Thẩm Hạo nghiến răng nghiến lợi.
Anh ta nhìn tôi chằm chằm.
“Thẩm An An, mày cứ chờ đó!”
Anh ta bế Thẩm Kiều Kiều lên, kéo theo Thẩm Hân Duyệt rồi đóng sầm cửa rời đi.
Phòng bệnh cuối cùng cũng yên tĩnh.
Ba mẹ ngồi bên giường, vẻ mặt đầy mệt mỏi.
“An An, ba mẹ có lỗi với con.”
Giọng ba tôi nghẹn lại.
Tôi nhìn họ.
“Ba, mẹ, con không sao.”
Tôi không trách họ.
Họ thật sự đau lòng vì tôi.
Nhưng ba người anh chị kia, tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua một ai.
Ba ngày sau.
Tôi được chuyển sang phòng bệnh thường.
Anh cả Thẩm Diệu xuất viện.
Anh ta đưa Thẩm Kiều Kiều trở về biệt thự nhà họ Thẩm.
Ba mẹ tôi ở bệnh viện chăm tôi, hoàn toàn không biết tình hình ở nhà.
Chiều hôm đó, ba mẹ tôi về công ty xử lý việc gấp.

