Tôi chậm rãi uống hết ngụm yến cuối cùng rồi nhẹ nhàng lau miệng.

Tôi cũng dịu dàng khuyên theo.

“Đúng đó bố mẹ, thôi bỏ đi.”

“Nếu thật sự đuổi em gái đi, chuyện quản gia không được gặp con gái ruột của mình chỉ là chuyện nhỏ, quan trọng là bố mẹ sẽ đau lòng.”

Quản gia lập tức cứng đờ tại chỗ.

Mẹ Thịnh sửng sốt, quay đầu nhìn tôi.

“Con nói gì vậy? Cái gì mà đuổi Thịnh Viện đi thì quản gia không được gặp con gái ruột?”

Tôi vội che miệng, làm ra vẻ lỡ lời.

“Bố ruột của em gái chính là quản gia mà. Ông ấy còn nói với con rằng bố mẹ đang nuôi con gái giúp ông ấy.”

“Con còn tưởng… mọi người đều biết rồi chứ.”

Quản gia quay lại nhìn tôi, cuống đến mức giọng trở nên the thé.

“Không! Tôi chưa từng nói những lời như vậy! Cô ngậm máu phun người!”

Ông ta lại nhìn bố mẹ Thịnh, cuống đến mức gân xanh trên trán nổi lên.

“Ông chủ, bà chủ, hai người hiểu tính cách tôi mà. Sao tôi có thể nói những lời như thế được? Cô Thịnh Hạ ghi hận tôi nên cố tình vu khống!”

Bố Thịnh không nói gì.

Sắc mặt mẹ Thịnh lại càng khó coi.

Bà nhìn chằm chằm quản gia.

“Vậy ý ông là Thịnh Viện thật sự là con gái ông?”

Quản gia há miệng, cuối cùng như mất hết sức lực, chậm rãi gật đầu.

“Năm đó cô Thịnh Hạ bị thất lạc, tôi nghe nói ông bà định nhận nuôi một đứa trẻ khác nên đã đưa con gái mình đến cô nhi viện.”

“Nhưng tôi thề, tôi chỉ muốn thử vận may. Chính ông bà tự chọn trúng con bé.”

Bố mẹ im lặng một lúc, dường như đang cân nhắc độ chân thật trong lời quản gia.

Lúc tôi còn ở phòng người giúp việc, không chỉ một lần tôi nghe những người làm cảm thán rằng cô Thịnh Viện thật có sức hút, ngay cả quản gia cũng luôn đem những loại trái cây ngon nhất đến phòng cô ta.

Tôi lập tức nhận ra có điều không ổn.

Thịnh Minh Huy mới là người thừa kế nhà họ Thịnh.

Nếu muốn lấy lòng ai thì cũng phải lấy lòng anh ta mới đúng.

Vì vậy, tôi bắt đầu âm thầm quan sát.

Càng nhìn, tôi càng thấy đường nét giữa quản gia và Thịnh Viện có vài phần giống nhau.

Sau đó, tôi lén lấy tóc của hai người đi xét nghiệm ADN.

Nhưng tôi biết lúc ấy mình không thể đưa kết quả ra.

Nếu không, chỉ càng chứng thực lời họ nói rằng “tôi muốn cướp sự yêu thương của Thịnh Viện”.

Vì vậy, tôi vẫn luôn chờ.

Chờ một thời cơ có thể tung một đòn quyết định.

Chính là bây giờ.

Tôi ngẩng đầu, nước mắt rưng rưng rơi xuống.

“Quản gia nói tôi bịa chuyện sao? Nhưng rõ ràng chính miệng ông đã nói với tôi.”

“Ông nói ông muốn để ông chủ nuôi con gái thay mình, sau này còn phải lấy cả cổ phần, để cả nhà họ Thịnh đều trở thành của ông. Ông còn bảo tôi biết điều thì tự cút khỏi nhà họ Thịnh.”

Nói đến đây, tôi hạ thấp giọng, giống như không muốn nhớ lại.

“Thật ra tôi chưa từng nghĩ đến chuyện cướp đồ của em gái. Tôi chỉ muốn có một nơi để yên ổn sống thôi.”

Bố Thịnh đập mạnh tay xuống bàn trà.

“Thảo nào! Tôi còn đang thắc mắc sao Thịnh Viện đột nhiên đòi tôi cổ phần. Hóa ra là thứ chó má như ông đứng sau xúi giục!”

Quản gia hoảng sợ lùi lại một bước.

“Ông chủ! Tôi không có! Tôi thật sự chưa từng nói những lời đó! Cô ấy đang nói dối!”

Tôi khóc càng dữ dội hơn.

“Nếu ông chưa từng nói những lời ấy, vậy sao tôi biết cô ấy là con gái ông? Tôi đâu phải thần tiên!”

“Chính ông nói với tôi nên tôi mới tưởng tất cả mọi người đều biết. Nếu không, hôm nay tôi cũng chẳng nói ra trước mặt mọi người như vậy.”

Ngón tay quản gia run lên chỉ vào tôi, nhưng lại không biết phải phản bác thế nào.

Đúng lúc đó, điện thoại của bố Thịnh reo lên.

Là nhà họ Cố gọi tới.

Vừa bắt máy, phía bên kia đã chất vấn thẳng mặt.

“Cuộc hôn nhân giữa nhà họ Cố và nhà họ Thịnh rốt cuộc còn tính hay không? Thịnh Viện chạy đến hủy hôn khiến nhà họ Cố chúng tôi mất sạch mặt mũi. Nhà họ Thịnh nhất định phải cho chúng tôi một lời giải thích!”

Bố Thịnh nghiến răng, sắc mặt âm trầm đáng sợ.

Trên thương trường, điều tối kỵ nhất là kết thù.

Huống hồ từ sau khi đính hôn, Tập đoàn Thịnh Thế và nhà họ Cố đã liên kết sâu với nhau.

Lúc này mà hủy hôn, giá cổ phiếu lẫn các dự án hợp tác đều sẽ bị ảnh hưởng nặng nề.

Tôi đúng lúc khịt mũi, đưa tay lấy khăn giấy, cố ý tạo ra chút tiếng động.

Bố Thịnh nhìn theo âm thanh về phía tôi.

Vài giây sau, ông nói từng chữ với người trong điện thoại:

“Hôn sự vẫn tiếp tục. Thịnh Viện không gả thì để Thịnh Hạ gả. Lễ đính hôn sẽ tổ chức lại.”

Sắc mặt quản gia đứng bên cạnh lập tức thay đổi, sốt ruột bật thốt:

“Ông chủ! Sao có thể như vậy? Cuộc hôn nhân với nhà họ Cố có biết bao nhiêu người đang nhìn vào, sao có thể nói đổi người là đổi? Cô Thịnh Viện…”

Tôi cúi đầu, rất muốn cười.

Quản gia đúng là cuống quá hóa liều.

Bản thân còn chưa rửa sạch hiềm nghi mà đã lo lợi ích của con gái mình bị tổn hại.

Cũng có thể hiểu được.

Dù sao mất đi mối quan hệ với nhà họ Thịnh, thân phận lớn nhất của Thịnh Viện bây giờ chỉ còn là vị hôn thê của nhà họ Cố.

Nhưng lúc này bảo vệ Thịnh Viện chỉ càng phản tác dụng.

Quả nhiên, mẹ Thịnh cười lạnh.

“Ông đã bị vạch trần đến mức này mà vẫn còn nghĩ cách giành lợi ích cho con gái mình?”

Bà quay đầu hét ra ngoài: