Đối thủ cạnh tranh lớn nhất của Cố thị, thiếu gia nhà họ Thịnh của Thịnh Viễn Capital ngồi ở vị trí chủ tọa trong phòng họp, căn bản không coi Cố thị ra gì.
“Bàn về kế hoạch thu mua Cố thị nhé?”
Cố Ngôn Châu lập tức mất bình tĩnh.
Anh ta đột ngột đứng dậy.
“Không có gì để bàn! Cố thị tuyệt đối sẽ không đồng ý bị thu mua!”
Thiếu gia Thịnh cười.
“Ồ?”
“Vậy thiếu gia Cố định giải quyết lỗ hổng tài chính hiện tại thế nào?”
Cố Ngôn Châu cố tỏ ra bình tĩnh.
“Giá trị thương mại của Cố thị vượt xa biến động thị trường tạm thời hiện nay!”
“Chỉ cần cho chúng tôi thời gian, giá cổ phiếu nhất định sẽ tăng trở lại.”
“Hơn nữa điều quan trọng nhất của doanh nghiệp là chiến lược dài hạn, chứ không phải ngắn hạn——”
Thiếu gia Thịnh bỗng bật cười khẩy.
Thậm chí giống như nghe thấy chuyện cười.
“Anh đang lấy bài phân tích tình huống trong trường kinh doanh làm thương chiến ngoài đời thật đấy à?”
Phòng họp lập tức yên tĩnh.
Sắc mặt Cố Ngôn Châu trầm xuống.
Thiếu gia Thịnh lại chẳng nể mặt chút nào.
“Anh mở miệng là giá trị dài hạn, bố cục chiến lược, nhưng anh có biết hiện tại mỗi ngày Cố thị đang đốt bao nhiêu tiền không?”
“Có biết ngân hàng đã chuẩn bị rút khoản vay không?”
“Có biết vì sao đối tác đột nhiên rút vốn không?”
“Hay là…”
Anh ta ngả người ra sau.
Giọng điệu châm chọc.
“Ngoài việc học thuộc vài thuật ngữ kinh doanh, thật ra anh chẳng hiểu gì cả?”
Tôi cũng muốn cười.
Xem ra mấy năm nay Cố Ngôn Châu chẳng học được cái gì ra hồn.
Thật ra tuổi của thiếu gia nhà họ Thịnh cũng xấp xỉ anh ta, nhưng khi thật sự bước vào cuộc siết cổ tư bản, miệng anh ta toàn là lời sáo rỗng trên giấy.
Ấu trĩ như sinh viên chơi mô phỏng khởi nghiệp.
Lúc này Cố Minh Châu bỗng đứng ra.
Vẫn giữ dáng vẻ tiểu thư danh giá kia.
Thậm chí còn nở một nụ cười mà cô ta tự cho là rất quyến rũ.
“Mọi người đều là người có thể diện.”
“Không cần phải làm chuyện tuyệt tình như vậy đâu nhỉ!”
“Hơn nữa nhà họ Cố và Thịnh Viễn cũng chưa chắc không thể tiếp tục hợp tác.”
“Nghe nói thiếu gia Thịnh vẫn còn độc thân mà.”
Thiếu gia Thịnh nhìn Cố Minh Châu hai giây, bỗng bật cười.
“Nhà họ Cố bây giờ đã bắt đầu dựa vào bán con gái để cầu xin rồi à?”
Sắc mặt Cố Minh Châu trắng bệch.
Thiếu gia Thịnh lại không chút lưu tình, giống như đánh giá hàng hóa mà quét mắt nhìn cô ta từ trên xuống dưới.
Sự khinh miệt trong ánh mắt gần như không hề che giấu.
“Nếu là một người phụ nữ thật sự xinh đẹp hơn chút.”
“Biết đâu tôi còn mềm lòng thật.”
“Nhưng loại như cô——”
Anh ta cười một tiếng.
“Chỉ có một lớp vỏ tiểu thư danh giá, đầu óc như đồ trang trí, còn ngang ngược vô lý như một bình hoa.”
“Cô không thật sự nghĩ rằng cô đáng cái giá đó đấy chứ?”
Cố Minh Châu lập tức nổ tung.
“Anh là cái thá gì?!”
“Chẳng phải chỉ có vài đồng tiền bẩn thôi sao! Thật sự tưởng phụ nữ trên đời này đều phải quỳ xuống liếm anh à?!”
“Từ nhỏ đến lớn chưa ai dám nói chuyện với tôi như vậy! Xin lỗi tôi ngay!!”
Cô ta tức đến mức giọng cũng vỡ ra.
Thiếu gia Thịnh cau mày, rõ ràng đã bị làm phiền đến phát chán.
Anh ta thậm chí lười nhìn Cố Minh Châu thêm nữa.
Chỉ quay đầu nhìn Cố Thừa Sơn.
Giọng điệu mang theo sự chế giễu không hề che giấu.
“Chủ tịch Cố.”
“Một cuộc đàm phán thương mại ở cấp độ này.”
“Ông lại để một người phụ nữ như thế gào thét trong phòng họp?”
“Cố thị bây giờ đã không còn ai nữa à?”
Sắc mặt Cố Thừa Sơn lập tức khó coi đến cực điểm.
Ông ta cũng cảm thấy mất mặt.
Ấy vậy mà Cố Minh Châu vẫn không tự nhận thức được.
Cô ta vẫn nghiêm giọng hét lên:
“Tôi nói cho anh biết! Cả giới Bắc Kinh không biết có bao nhiêu người muốn cưới tôi!”
“Loại đàn ông hèn hạ như anh, xách giày cho bổn tiểu thư còn không xứng——”
“Câm miệng!”
Cuối cùng cha Cố không nhịn nổi nữa, quát lớn.
Cả phòng họp lập tức im phăng phắc.
Hốc mắt Cố Minh Châu lập tức đỏ lên.
Rõ ràng cô ta không ngờ cha Cố lại mắng mình trước mặt mọi người.
Còn tôi ngồi bên cạnh.
Đã sắp bị đám ngu này chọc cười chết.
Ban đầu tôi thật sự không muốn quản.
Dù sao nhà họ Cố sống hay chết vốn chẳng liên quan nhiều đến tôi.
Nhưng Cố Ngôn Châu và Cố Minh Châu, hai người này đúng là một người còn khó hiểu hơn một người.
Nghe tiếp nữa tôi sợ mình nhịn đến nội thương mất.
Huống chi, cơ hội giả vờ ngầu này mà không nắm lấy thì đúng là hơi đáng tiếc.
Vì thế cuối cùng tôi đặt tài liệu trong tay xuống, chuẩn bị mở miệng.
Kết quả tôi còn chưa kịp nói.
Cố Ngôn Châu đã nổi cáu trước.
“Cô đứng dậy làm gì?!”
Anh ta lạnh lùng nhìn chằm chằm tôi.
Giọng điệu đầy bực bội và khinh miệt.
“Ở đây đến lượt cô nói chuyện từ bao giờ?”
“Đừng có động một tí là mang cái thói quen ở huyện lị của cô ra đây! Thật sự tưởng biết vài ngoại ngữ, thi đỗ Thanh Bắc là ghê gớm lắm à?”
“Người nhà họ Cố quen biết, ai mà chẳng tốt nghiệp trường danh tiếng?”
“Thanh Bắc trong giới hào môn thật sự không đáng giá như cô tưởng đâu! Bớt ra ngoài làm mất mặt đi!”
Tôi nhếch môi.
“Nếu không đáng giá.”
“Vậy sao anh không thi đỗ Thanh Bắc?”
Sắc mặt Cố Ngôn Châu cứng đờ.
Tôi trực tiếp nói ra câu danh ngôn kia.

