Khoảnh khắc nương nương đón lấy nàng, chín chiếc đuôi đồng thời nhẹ nhàng quấn quanh cổ tay người.
Nước mắt nương nương cuối cùng cũng rơi xuống.
“Là mẫu thân không tốt.”
“Mẫu thân suýt nữa đã làm mất con.”
7
Sau khi hồ ly nhỏ trở về trong lòng nương nương, tướng đuôi dần dần ổn định.
Nhưng nàng vẫn rất yếu.
Sau khi tỉnh táo lại, y vu bà bà lập tức phát hiện mình trúng Mê Hồn hương, quỳ xuống đất liên tục thỉnh tội.
“Nương nương, là lão thân sơ suất, suýt nữa hại tiểu điện hạ.”
Nương nương không lập tức trách phạt bà, chỉ bảo bà trước tiên ổn định linh mạch cho hồ ly nhỏ.
Y vu bà bà lấy Nguyệt Hoa Lộ, nhỏ lên giữa mi tâm hồ ly nhỏ.
Hồ ly nhỏ thoải mái rên khẽ một tiếng.
[Vẫn là trong lòng mẫu thân ấm áp.]
[Nhưng trên người cô cô cũng ấm.]
[Cô cô chảy nhiều máu như vậy, sao bọn họ vẫn chưa lo cho cô cô?]
Ta sửng sốt.
Lúc này ta mới muộn màng nhận ra xương đuôi đau thấu tim gan.
Vừa rồi hình đao đã cắt rách da thịt. Nếu chậm thêm nửa tấc, đuôi của ta đã thật sự bị chặt đứt.
Hai chân ta mềm nhũn, suýt nữa ngã xuống.
Cửu Vĩ nương nương lập tức ngẩng mắt.
“Minh Nguyệt!”
Tiếng gọi này khiến tất cả mọi người trong điện đều nhìn về phía ta.
Ngày thường, ta chỉ là thị nữ không đáng chú ý nhất trong Cửu Vĩ cung.
Cho dù bị thương, ta cũng chỉ tự mình đến thiên điện bôi thuốc, chưa từng có người hỏi thêm một câu.
Nay nương nương đích thân gọi ta, các hồ vệ đều hoảng hốt.
Y vu bà bà cũng vội vàng đến cầm máu cho ta.
Ta thấp giọng nói: “Nô tỳ không sao.”
Nương nương lại trầm giọng ngắt lời: “Ngươi không phải không sao. Hôm nay nếu không có ngươi, con gái của bổn cung đã sớm bị người ta hại chết. Thanh Khâu cũng sẽ tự tay chôn vùi thiên mệnh của chính mình.”
Sắc mặt đại trưởng lão xám xịt, chậm rãi quỳ xuống.
“Nương nương, là lão thần hồ đồ.”
Có ông mở đầu, những trưởng lão khác cũng lần lượt quỳ xuống.
“Chúng thần có tội.”
“Chúng thần không nên chỉ dựa vào tướng đuôi mà quyết định sống chết của tiểu điện hạ.”
“Chúng thần suýt nữa bị kẻ gian che mắt, xin nương nương trách phạt.”
Ta nhìn cảnh tượng trước mắt, trong lòng không có bao nhiêu vui sướng, chỉ cảm thấy hoang lạnh.
Bọn họ không hối hận vì hồ ly nhỏ là con của nương nương.
Bọn họ chỉ vì nàng hiện ra chín đuôi, trở thành thiên mệnh của Thanh Khâu, nên cuối cùng mới biết mình sai.
Nếu nàng thật sự chỉ có một đuôi thì sao?
Chẳng lẽ nàng đáng bị đưa đến núi hoang?
Những con hồ ly trời sinh chỉ có ba đuôi, huyết mạch thấp kém như ta, có phải vĩnh viễn chỉ xứng bị người khác giẫm dưới chân hay không?
Hồ ly nhỏ giống như nghe được nỗi buồn trong lòng ta, lại bắt đầu khẽ rên.
[Cô cô đừng buồn.]
[Sau này ta sẽ bảo vệ cô cô.]
[Kẻ nào bắt nạt cô cô, ta sẽ dùng chín chiếc đuôi quất kẻ đó.]
Ta không nhịn được cong khóe môi.
Vật nhỏ này vừa rồi còn yếu đến mức không mở nổi mắt, bây giờ đã nghĩ đến chuyện chống lưng cho ta.
Cửu Vĩ nương nương ôm nàng, dường như cũng nhận ra sự ỷ lại của hồ ly nhỏ đối với ta.
Người nhìn ta, nghiêm túc lên tiếng.
“Đồ Minh Nguyệt nghe lệnh.”
Ta lập tức quỳ xuống.
“Nô tỳ có mặt.”
“Từ hôm nay trở đi, ngươi không còn là thị nữ của Cửu Vĩ cung.”
Trong lòng ta thắt lại.
Trong điện cũng có người lộ ra vẻ mặt khác thường.
Có lẽ bọn họ cho rằng nương nương muốn đuổi ta khỏi Cửu Vĩ cung, tránh để chuyện xấu hôm nay truyền ra ngoài.
Nhưng câu tiếp theo của nương nương lại khiến tất cả mọi người sửng sốt.
“Bổn cung phong ngươi làm Hộ Mệnh cô cô của tiểu điện hạ, địa vị ngang hàng trưởng lão. Ngoại trừ bổn cung, không ai có thể ra lệnh cho ngươi quỳ xuống, cũng không ai được phép phạt đuôi của ngươi.”
8
Hộ Mệnh cô cô.
Bốn chữ này có địa vị cực kỳ quan trọng tại Thanh Khâu.
Chỉ những người từng thay hồ ly con của vương tộc ngăn cản tử kiếp mới có tư cách nhận được phong hiệu này.
Ta ngây người tại chỗ, nhất thời quên cả tạ ơn.
Sắc mặt đại trưởng lão thay đổi liên tục, cuối cùng vẫn cúi đầu nói: “Nương nương anh minh.”
Những người khác cũng phụ họa theo.
Nhưng ta biết trong lòng bọn họ chưa chắc đã phục.
Dù sao trong mắt bọn họ, ta vẫn chỉ là một con hồ ly ba đuôi có huyết mạch thấp kém.
Chỉ vì cứu được hồ ly con chín đuôi, ta mới một bước bước lên vị trí mà bọn họ không thể với tới.
Đồ Sơn Tuyết bị hồ vệ đè dưới đất, nghe thấy nương nương sắc phong cho ta, đột nhiên cười lớn giống như phát điên.
“Hộ Mệnh cô cô? Địa vị ngang hàng trưởng lão?”
“Đồ Minh Nguyệt, ngươi cũng xứng sao? Ngươi chẳng qua chỉ là một con hồ ly hoang được nhặt về từ Hàn Đàm! Nếu không nhờ nương nương thương hại, đến cửa Cửu Vĩ cung ngươi cũng không được chạm tới!”
Nàng ta càng mắng càng độc ác.
“Ngươi cho rằng hiện tại tiểu điện hạ ỷ lại vào ngươi, sau này sẽ mãi mãi nhớ đến ngươi sao? Đợi nàng trưởng thành, nàng là Cửu Vĩ Thiên Hồ, ngươi vẫn chỉ là một tỳ nữ ba đuôi thấp hèn. Sớm muộn gì nàng cũng sẽ giống tất cả mọi người, khinh thường ngươi.”
Ta còn chưa lên tiếng, hồ ly nhỏ đã tức giận đến mức lông trên đuôi dựng đứng.
[Nói bậy!]
[Ta mới không khinh thường cô cô!]
[Cô cô là cô cô tốt nhất toàn Thanh Khâu!]
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: https://vivutruyen.net/thi-nu-ba-duoi/chuong-6/

