Ngực bố tôi phập phồng kịch liệt, nhưng cuối cùng ông vẫn ngồi xuống, hai mắt nhìn chằm chằm Thẩm Dịch trên sân khấu, như muốn thiêu thủng hai lỗ trên người hắn.

Thẩm Dịch có vẻ rất hài lòng với phản ứng của tôi, hắn cười cười, lại chuyển sang bức ảnh khác.

Là hình ảnh cắt từ video camera hôm giáo viên ban tuyển sinh đến nhà tôi, góc độ rõ ràng là quay lén, chỉ có thể nhìn thấy bóng lưng của giáo viên bước vào. Bên cạnh còn ghép thêm một đoạn ghi âm không biết kiếm từ đâu ra, nghe giống như giọng của bảo vệ khu dân cư.

“… Đúng, là đến tìm Khưu Huỳnh, bảo là đến đưa tài liệu…”

Giọng Thẩm Dịch trở nên trầm trọng.

“Mọi người cũng thấy rồi đấy.”

“Gia đình bạn Khưu Huỳnh vì muốn bạn ấy học lại, đã tốn không ít tâm tư. Tôi cũng có thể hiểu, suy cho cùng thi trượt đại học, trong lòng chắc chắn rất khó chịu.”

“Nhưng có những chuyện, sai là sai, không thể vì mình khó chịu mà đùn đẩy trách nhiệm cho người khác, thậm chí… làm giả tin nhắn, vu khống tôi và Khinh Khinh.”

Nói rồi, hắn nhìn Trần Liễu Khinh bằng ánh mắt dịu dàng.

“Khinh Khinh vì chuyện này mà khóc suốt mấy ngày. Cô ấy luôn tự trách bản thân, cảm thấy là do mình không trông nom Khưu Huỳnh cẩn thận, mới để bạn ấy làm mất thẻ dự thi.”

“Nhưng tôi muốn nói, Khinh Khinh, đây không phải lỗi của em. Có những người tự mình đi đường lệch lạc, chúng ta không thể lấy lỗi lầm của người khác để trừng phạt chính mình được.”

Trần Liễu Khinh rất đúng lúc đỏ hoe hốc mắt, cúi đầu xuống, đưa tay lau khóe mi.

Dưới đài đã có người bắt đầu xì xào bàn tán.

“Trời đất, hóa ra là như vậy…”

“Tôi đã nói mà, anh Dịch và Khinh Khinh tốt như thế, sao có thể làm ra mấy chuyện đó được.”

“Khưu Huỳnh cũng đáng sợ thật đấy, bản thân đi chơi bời với lũ lưu manh làm mất thẻ dự thi, thế mà còn cắn ngược lại một cái?”

“Thật kinh tởm…”

Tiếng bàn tán ngày càng lớn, như thủy triều dâng lên ập về phía này.

Thẩm Dịch đứng trên sân khấu, tận hưởng sự chú ý của mọi người, nụ cười trên khóe môi ngày càng rạng rỡ.

Hắn hắng giọng, đang định tiếp tục thì Trần Liễu Khinh đột nhiên đứng lên.

Cô ả bước ra phía trước sân khấu, cầm lấy micro, vành mắt vẫn còn đỏ, giọng nói mang theo tiếng nấc nghẹn ngào.

“Anh Dịch, đừng nói nữa.”

“Chuyện này em cũng có trách nhiệm. Nếu ngày hôm đó em cẩn thận hơn một chút, nếu em có thể sớm phát hiện trạng thái của Khưu Huỳnh không ổn định, có lẽ sẽ không… Khưu Huỳnh.”

Cô ả nhìn tôi, ánh mắt khẩn thiết.

“Tôi biết cậu hận tôi, hận tôi đã cướp mất anh Dịch. Nhưng chuyện tình cảm không thể gượng ép, tôi và anh Dịch thật lòng yêu nhau.”

“Cậu còn trẻ, tương lai còn cả chặng đường dài phía trước, đừng tự buông thả bản thân nữa, đừng qua lại với mấy kẻ bất hảo đó nữa.”

“Học lại một năm đi, chỉ cần cậu tĩnh tâm lại, đừng… ‘bất cẩn’ như vậy nữa, sang năm chắc chắn sẽ thi đỗ đại học thôi.”

Cô ả ngừng lại một chút, nhìn về phía bố mẹ tôi, giọng điệu dịu dàng.

“Cô chú, cô chú cũng đừng quá lo lắng. Học lại một năm không sao đâu ạ, chỉ cần Khưu Huỳnh chịu nỗ lực, sang năm chắc chắn sẽ đỗ vào một trường tốt. Nói không chừng… nói không chừng còn có thể vào Đại học Giao Thông, đến tìm cháu và anh Dịch ấy chứ.”

Vừa dứt lời, một người họ hàng ở bàn nhà họ Thẩm liền bật cười mỉa mai.

“Giao Thông á? Nằm mơ à! Thi đỗ được cái trường hạng hai là phúc đức lắm rồi!”

Những người khác cũng ồ lên cười cợt.

Tay bố mẹ tôi nắm chặt dưới gầm bàn, móng tay mẹ gần như găm vào mu bàn tay bố.

Tôi có thể cảm nhận được cơ thể họ đang run lên, đó là biểu hiện của sự phẫn nộ đến tột cùng.

Tôi vẫn luôn giữ tay họ, mãi cho đến khi Trần Liễu Khinh nói xong câu cuối cùng, cho đến khi tiếng cười cợt của cả hội trường lên đến đỉnh điểm.

Sau đó, tôi buông tay ra.

CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: https://vivutruyen.net/the-du-thi-bi-xe-toi-lai-trung-tuyen-thanh-bac/chuong-6/