“Tôi hỏi anh một chuyện. Nếu hôm đó trong đám cháy, bên cạnh hai người có một người xa lạ đi ngang qua nhưng không dừng lại giúp đỡ, anh cảm thấy người đó có lỗi không?”
Anh ta sửng sốt.
“Người đó chỉ đang chạy thoát thân.”
Tôi tiếp tục nói.
“Cũng giống như hai người, cô ấy đang chạy thoát thân. Cô ấy không có bất kỳ nghĩa vụ nào phải mạo hiểm tính mạng để cứu hai người xa lạ. Anh có thể hiểu điều đó không?”
Anh ta im lặng rất lâu.
Cuối cùng nói một câu.
Chính câu nói ấy—
Khiến tôi xác nhận được một chuyện.
Anh ta nói:
“Nếu lúc ấy cô giúp một tay, Vãn Nguyệt đã không biến thành như vậy.”
Giọng điệu bình thản.
Thậm chí còn dịu dàng.
Giống như đang trình bày một sự thật không thể phản bác.
Tôi lập tức đóng sầm cửa.
Cạch một tiếng, khóa trái.
Ngoài cửa vang lên tiếng thở dài của anh ta.
Sau đó là tiếng bước chân dần rời xa.
Tôi dựa lưng vào cửa, lồng ngực phập phồng.
Không phải vì sợ.
Mà vì ghê tởm.
Kiếp trước, trong thư tuyệt mệnh, anh ta mắng tôi “hủy dung rồi ép anh ta cưới”.
Kiếp này, khuôn mặt tôi vẫn nguyên vẹn, anh ta đổi một cách khác để bắt cóc đạo đức tôi—
“Cô không giúp đỡ nên Vãn Nguyệt mới bị hủy dung, cô phải chịu trách nhiệm.”
Đổi một kiếp, đổi một phương thức, nhưng cách họ định vị tôi chưa từng thay đổi—
Tôi phải hy sinh vì họ.
Nếu tôi không hy sinh thì đó chính là lỗi của tôi.
Tôi ngồi xổm xuống đất, ôm đầu gối, hít thở sâu rất nhiều lần.
Thẩm Diên.
Mày không có lỗi.
Mày không có lỗi.
Mày không nợ bất kỳ ai.
Kiếp này không nợ, kiếp trước—
Cũng không nợ.
Từ trước đến nay chưa từng nợ.
Là họ nợ mày.
Điện thoại vang lên.
Một tin nhắn từ số lạ.
“Người dưới lầu đã rời đi. Sau này nếu cậu ta lại tới, cô có thể trực tiếp liên hệ ban quản lý hoặc báo cảnh sát. — Tống Hành.”
Tôi sửng sốt.
Sao anh biết?
Lại một tin nhắn khác:
“Tôi cho người chú ý tới hành tung của cậu ta. Không phải giám sát cô, chỉ sợ cậu ta làm ra chuyện mất lý trí.”
Tôi cầm điện thoại, nhìn chằm chằm hai dòng chữ rất lâu.
Sau đó chậm rãi gõ một câu trả lời:
“Cảm ơn.”
Gửi đi.
Bên kia không trả lời nữa.
Nhưng thứ nghẹn lại trong lòng tôi—
Đã hơi lỏng ra một chút.
Không nhiều, chỉ một chút.
Nhưng đã đủ.
Đủ để tôi biết kiếp này mình không hề cô độc.
【Chương 10】
Sau chuyện Tống Nghiễn Chu tới tìm tôi, Tống Hành đưa ra một quyết định.
Anh loại Tống Nghiễn Chu khỏi toàn bộ công việc thực tế của Tống Thị.
Lý do trên danh nghĩa là “cần nghỉ ngơi dưỡng bệnh sau vụ hỏa hoạn”.
Nhưng trên thực tế—
Toàn bộ người trong ngành đều biết Tống Nghiễn Chu đã bị người anh họ của mình tước hết quyền lực.
Chuyện này gây ra chấn động không nhỏ trong nội bộ nhà họ Tống.
Mẹ của Tống Nghiễn Chu—
Người mẹ chồng cay nghiệt của tôi ở kiếp trước—
Nghe nói đã làm ầm ĩ rất lâu trong gia tộc, nói rằng Tống Hành không coi trọng tình anh em.
Nhưng Tống Hành xử lý mọi chuyện từ trước đến nay đều dứt khoát, không dây dưa.
Trong cuộc họp cổ đông, anh chỉ nói một câu:
“Một người ngay cả cảm xúc của chính mình cũng không thể quản lý thì không có tư cách quản lý công ty.”
Sau cuộc họp, không còn ai phản đối.
Tống Nghiễn Chu hoàn toàn trở thành người nhàn rỗi.
Sau khi rảnh rỗi, anh ta đã làm một chuyện khiến tất cả mọi người không thể ngờ tới—
Anh ta cưới Giang Vãn Nguyệt.
Đúng vậy, kiếp này anh ta đã cưới cô ta.
Không bị ép buộc, không có áp lực dư luận, hoàn toàn chỉ vì cô ta bị hủy dung và anh ta cảm thấy “là mình đã không bảo vệ tốt cô ấy”.
Khi tin tức truyền tới tai tôi, tôi đang ngồi ở chỗ làm ăn quýt.
Chị Vương vội vàng chạy tới nói với tôi:
“Em nghe tin chưa! Tống Nghiễn Chu kết hôn rồi! Cưới chính là cô gái bị hủy dung trong vụ hỏa hoạn ấy!”
Tôi vừa bóc vỏ quýt vừa “ừ” một tiếng.
Chị Vương chờ đợi phản ứng của tôi, nhưng tôi không có thêm phản ứng gì.
Anh ta thích cưới ai thì cưới người đó.
Liên quan gì tới tôi?
Thẩm Diên của kiếp này không có bất kỳ quan hệ gì với Tống Nghiễn Chu.
Tôi bỏ múi quýt vào miệng, tiếp tục nhìn máy tính vẽ bản thiết kế.
Chị Vương cảm thấy mất hứng nên rời đi.
Nói thật, trong khoảnh khắc ấy, trong lòng tôi thậm chí còn dâng lên một cảm giác bình yên kỳ lạ.
Kiếp trước, anh ta viết trong thư tuyệt mệnh:
“Những năm qua tôi giả vờ yếu bệnh, không làm chuyện vợ chồng với cô, là để giữ thân trong sạch cho cô ấy.”
Kiếp này, anh ta đã được như ý.
Anh ta và bạch nguyệt quang của mình cuối cùng đã ở bên nhau.
Không còn người vợ hủy dung “chướng mắt” là tôi chắn giữa họ.
Anh nhìn xem—
Tôi đã thành toàn cho anh.
Thật sự thành toàn cho anh.
Anh nên vui mừng mới phải, đúng không?
Nhưng tại sao tôi lại chẳng hề cảm thấy anh sẽ vui vẻ?
Bởi vì kiếp này, thứ anh phải đối mặt là—
Một người vợ có khiếm khuyết về dung mạo.
Anh thật sự có thể cả đời không ghét bỏ cô ta sao?
Một người đầu ấp tay gối có tâm lý không ổn định, luôn muốn trút oán hận lên người khác.
Anh có thể mãi mãi bao dung cô ta sao?
Không có tài nguyên của Tống Thị, không có sự ủng hộ của gia tộc, anh lấy gì nuôi cô ta?

