Tỷ tỷ ngồi bên cạnh ta, nghe thấy những lời bàn tán ấy, khóe môi hơi cong lên.
Đột nhiên nàng quay sang nhìn ta:
“Muội muội, đôi xúc xắc ngọc mà mấy ngày trước muội tặng Cố thế tử, cuối cùng chàng có nhận không?”
Giọng nàng không lớn không nhỏ, vừa đủ để mấy bàn xung quanh đều nghe thấy.
Tiếng bàn tán lập tức im bặt.
Ta nhìn nàng.
Trên mặt tỷ tỷ là vẻ nghi hoặc ngây thơ:
“Sao muội không nói gì? Đôi xúc xắc ấy đã dùng hết nửa năm tiền tiêu vặt của muội đấy. Nếu chàng không nhận thì đáng tiếc biết bao.”
Xung quanh có người bật cười khúc khích.
“Nhận gì chứ? Biểu ca ta nói Cố thế tử còn chẳng thèm nhìn, trực tiếp bảo người ném ra ngoài.”
“Thẩm nhị cô nương đúng là một lòng si tình.”
Tỷ tỷ mím môi cười, dường như chợt nhớ ra chuyện gì, lại hỏi ta:
“Đúng rồi, sinh thần Cố thế tử mấy ngày trước, muội đứng trước cửa phủ Vĩnh An Hầu suốt một đêm, sau khi trở về còn đổ bệnh. Có phải đến giờ vẫn chưa khỏi không? Ta thấy sắc mặt muội không tốt lắm.”
Tiếng cười nhạo càng lớn hơn.
Lục Thanh Hoan lập tức đứng bật dậy:
“Thẩm Vân Nhu, tỷ đủ rồi! Rõ ràng là tỷ…”
“Thanh Hoan.” Ta kéo nàng lại.
Tỷ tỷ chớp mắt:
“Ta nói sai điều gì sao? Ta cũng chỉ quan tâm đến muội muội mà thôi.”
Nàng nghiêng đầu nhìn ta:
“Muội muội tự nói xem, ta nói sai câu nào?”
Tất cả mọi người đều nhìn ta, trong ánh mắt là sự chế giễu không hề che giấu.
Ta mỉm cười.
“Tỷ tỷ không nói sai. Ta quả thật từng tặng xúc xắc cho Cố thế tử, cũng quả thật từng đứng trước cửa phủ chàng suốt một đêm.”
Tỷ tỷ hài lòng gật đầu.
“Nhưng…” Ta đột nhiên đổi giọng.
“Khi tỷ tỷ bảo ta đi tặng xúc xắc, tỷ nói rằng: ‘Nam nhân đều thích những món đồ chơi nhỏ như vậy, muội mang đến, chàng nhất định sẽ nhận.’”
“Khi tỷ tỷ bảo ta đứng đợi suốt đêm, tỷ lại nói: ‘Nam nhân dù cứng rắn đến đâu cũng sợ nữ nhân kiên trì dây dưa. Muội đứng thêm vài lần, chàng sẽ mềm lòng.’ Ta từ trước đến nay luôn nghe lời tỷ tỷ.”
Thủy tạ đột nhiên trở nên im lặng.
Nụ cười trên mặt tỷ tỷ cứng đờ:
“Muội đang nói linh tinh gì vậy…”
“Ta nói linh tinh?”
Ta lấy một phong thư từ trong tay áo, đặt lên bàn.
“Những bức thư trước đây ta gửi cho Cố thế tử đều do tỷ tỷ dạy ta viết. Bản gốc tỷ tỷ viết cho ta vẫn còn ở đây.”
Sắc mặt tỷ tỷ lập tức trắng bệch.
Nàng bật dậy, nước mắt nói rơi là rơi:
“Vân Linh, lòng dạ muội thật độc ác! Chúng ta là tỷ muội ruột thịt, tại sao muội lại vu oan cho ta như vậy?”
Nàng vừa khóc vừa nhìn sang phía chỗ ngồi của nam khách:
“Cố thế tử!”
Ánh mắt mọi người lập tức chuyển sang chỗ nam khách.
Cố Ngôn nhìn sang, tỷ tỷ càng khóc tủi thân hơn.
Mấy vị công tử thế gia thích xem náo nhiệt liền ồn ào đẩy Cố Ngôn tới.
Tỷ tỷ lập tức khóc lóc nhào tới, siết chặt tay áo Cố Ngôn.
“Cố thế tử, chàng phải tin ta.”
Cố Ngôn hoảng hốt nhìn ta một cái.
Chàng định hất tay nàng ra, nhưng tỷ tỷ đã vội vàng lên tiếng trước:
“Ta là Nhu Nhi.”
5
Sắc mặt Cố Ngôn lập tức cứng đờ.
Sau đó, chàng lộ ra vẻ không dám tin.
“Nàng là Nhu Nhi?”
“Đúng vậy, là ta.”
Tỷ tỷ rưng rưng nước mắt nhìn Cố Ngôn, giọng nói đầy tủi thân.
“Thế tử, muội muội nàng… nàng oán hận vì ta được chàng để mắt tới, cho nên mới công khai bịa chuyện hủy hoại thanh danh của ta. Ta bị oan.”
Cố Ngôn dần bình tĩnh lại, ánh mắt nhìn tỷ tỷ cũng trở nên dịu dàng hơn nhiều.
“Nàng và ta đã thư từ qua lại hơn một năm, ta biết nàng tính tình hiền hậu, lương thiện. Há có thể bị mấy lời của nàng ta châm ngòi ly gián?”
Xung quanh toàn là những ánh mắt kinh ngạc tột độ.
Không ngờ hai tỷ muội nhà họ Thẩm đều đem lòng yêu Cố thế tử.
Cố Ngôn quay sang nhìn ta, trong mắt là sự chán ghét không hề che giấu.
“Thẩm nhị cô nương, tỷ tỷ nàng nói không sai, nàng quả thật đang làm loạn. Cả kinh thành này ai không biết nàng luôn dây dưa với ta? Bây giờ cầu mà không được liền bịa đặt gây chuyện, thật sự quá hèn hạ.”
Chàng dừng lại một chút:
“Xin lỗi tỷ tỷ nàng đi.”
Người đầu tiên không chịu nổi là Thanh Hoan.
“Hai người đã âm thầm thư từ suốt một năm, vậy tại sao ba tháng trước Thẩm Vân Nhu còn xúi giục Vân Linh theo đuổi ngươi?”
“Nàng ta rõ ràng cố ý!”
Lời của Thanh Hoan khiến mọi người lập tức phản ứng lại.
“Đúng vậy, nếu Thẩm Vân Nhu đã quen biết Cố thế tử từ lâu, tại sao không ngăn muội muội mình lại?”
“Nghe ý của Thẩm Vân Linh, tất cả đều do Thẩm Vân Nhu đứng sau xúi giục nàng dây dưa với Cố thế tử. Nàng ta làm vậy để làm gì?”
“Còn có thể vì sao nữa? Đương nhiên là ghen tị vì muội muội xinh đẹp hơn mình.”
“Thanh danh của Thẩm Vân Linh bị hủy, thế tử chẳng phải sẽ thuộc về một mình nàng ta sao?”
Mọi người đều lộ ra vẻ bừng tỉnh.
“Không ngờ trưởng nữ phủ Thị lang, người từ trước đến nay luôn dịu dàng hiền thục, lại là loại người như vậy.”
“Ngày thường chỉ giỏi giả vờ mà thôi.”
Tỷ tỷ lùi lại một bước, gương mặt hoàn toàn mất hết huyết sắc.
“Không phải, không phải như vậy. Vân Linh, muội mau giúp ta giải thích đi…”
Tỷ tỷ lao về phía ta, dưới chân không biết vấp phải thứ gì.
Nàng đưa tay đẩy, cơ thể ta lập tức ngửa về phía sau.
Lan can của thủy tạ rất thấp, phía sau chính là hồ nước sâu không thấy đáy.

