“Bây giờ tôi sẽ đến phòng quản lý y tế tố cáo anh, đồng thời xin đổi bác sĩ điều trị chính.”

Bùi Văn Đăng đột nhiên cười khẩy, vẻ mặt đầy khinh thường.

“Em có biết ca phẫu thuật của bố em chỉ có anh mới làm được không?”

“Đổi người khác, ông ấy sẽ không sống nổi qua bàn phẫu thuật.”

Móng tay tôi bấu sâu vào lòng bàn tay.

Kiếp trước, anh ta dựa vào điểm này nên mới không chút kiêng dè.

“Đừng gây chuyện nữa.”

Anh ta đưa tay định kéo tôi.

“Chuyện bên phía Chu Á, anh sẽ giải quyết ổn thỏa. Cô ấy mãi mãi không thể thay thế vị trí của em trong lòng anh.”

Tôi ghét bỏ hất tay anh ta ra.

“Y thuật của anh đúng là không tệ, nhưng anh không phải người giỏi nhất.”

Tôi xoay người đi về phía phòng quản lý y tế.

Bùi Văn Đăng đuổi theo, cười đầy châm chọc.

“Em đang nói đến Lục Thạch An sao?”

“Anh ta ở nước ngoài. Chờ anh ta trở về được thì bố em đã không còn nữa rồi.”

Khi nghe tôi muốn đổi Bùi Văn Đăng, giám đốc Trương khó hiểu nói:

“Tiểu Khương, độ khó trong ca phẫu thuật của ông Khương, cô cũng biết rồi đấy.”

“Bác sĩ Bùi là chồng cô, lại do một tay ông Khương dẫn dắt, chắc chắn sẽ tận tâm nhất. Cô suy nghĩ thêm đi.”

“Không cần suy nghĩ.”

Thái độ của tôi vô cùng kiên quyết.

“Bố tôi cũng đồng ý đổi anh ta.”

“Anh ta tự ý rời khỏi vị trí là sự thật. Tôi không tin tưởng đạo đức nghề nghiệp của anh ta.”

Giám đốc Trương nửa tin nửa ngờ đi hỏi ý kiến bố tôi.

Khi trở về, ánh mắt ông nhìn Bùi Văn Đăng đã hoàn toàn thay đổi.

Ông lập tức ra thông báo:

Bùi Văn Đăng tự ý rời khỏi vị trí, bị phê bình công khai trong toàn bệnh viện, đình chỉ chức vụ bác sĩ điều trị chính của Khương Chấn Quốc, giao cho chủ nhiệm Vương tiếp quản.

Mặt Bùi Văn Đăng đỏ bừng, nhìn tôi nghiến răng nghiến lợi:

“Khương Ấu, em giỏi lắm. Đến lúc ca phẫu thuật xảy ra chuyện, đừng đến cầu xin anh.”

Tôi lười nhìn anh ta, xoay người đi đến phòng chăm sóc đặc biệt với bố.

Tình trạng của bố tôi đã tốt hơn nhiều, mặt nạ dưỡng khí cũng được tháo ra.

Nhìn thấy tôi, ông thở dài:

“Ấu Ấu, là bố không tốt. Lúc trước bố không nên gả con cho nó.”

Nước mắt tôi lập tức trào ra.

“Bố, không phải lỗi của bố, là do con tự lựa chọn.”

“Con đã liên lạc với anh Lục rồi, tối nay anh ấy sẽ trả lời con.”

Sau khi tan làm, tôi sắp xếp những bằng chứng phạm tội của Bùi Văn Đăng, đột nhiên nhớ ra mình chưa mang chiếc máy tính cũ đi.

Chiếc máy tính ấy vốn do tôi mua, nhưng phần lớn thời gian đều là Bùi Văn Đăng sử dụng.

Sau này đổi máy mới, chúng tôi ném nó vào tủ trong phòng làm việc.

Bên trong lưu giữ toàn bộ ghi chép về chuyện anh ta nhận phong bì và làm trái quy định trong những năm qua.

Tôi nhập mật khẩu mở cửa nhà, lập tức nhìn thấy Chu Á đang ngồi trên sofa ăn dâu tây.

Bùi Văn Đăng đang nấu ăn trong bếp.

Khung cảnh tràn ngập hơi ấm gia đình ấy rất giống chúng tôi ngày trước.

Nhìn thấy tôi, Chu Á vội vàng đứng dậy, nở nụ cười vô tội.

“Chị Khương Ấu, ký túc xá của em ồn quá, thầy Bùi bảo em chuyển đến đây sống để tiện chăm sóc em. Chị sẽ không để ý chứ?”

Tôi không nhìn cô ta, đi thẳng vào phòng làm việc.

Sau lưng vang lên tiếng bước chân của Bùi Văn Đăng.

Anh ta dựa vào khung cửa, nhìn tôi tìm tài liệu, giọng điệu mang theo sự đắc ý như đã nắm được điểm yếu của tôi.

“Khương Ấu, tình trạng của bố em thế nào, em cũng biết rồi đấy. Ông ấy không thể chờ quá lâu.”

“Chỉ cần em chung sống hòa bình với Tiểu Á, anh có thể đảm bảo ca phẫu thuật của bố em không xảy ra bất kỳ sơ suất nào.”

Chu Á cũng đi theo, tựa vào người anh ta, yếu ớt nói:

“Thầy Bùi thật lòng với chị, anh ấy chỉ thương hại em thôi.”

“Chị cứ coi như tích đức, tác thành cho chúng em, cũng cứu bố chị, không được sao?”

“Chu Á.”

Tôi ngẩng đầu nhìn cô ta, bình thản hỏi:

“Cô có biết điều khiến tôi ghê tởm nhất ở cô là gì không?”

Nụ cười của cô ta cứng lại.

“Không phải thân phận người thứ ba của cô, mà là cô rõ ràng đang cướp chồng của người khác, lại cứ phải tỏ ra mình mới là người chịu ấm ức.”

Nước mắt Chu Á lập tức rơi xuống, nhanh đến mức giống như đã diễn tập từ trước.

“Em không có…”

“Đừng khóc nữa.”

Tôi ngắt lời cô ta.

“Để dành nước mắt cho lần sau cắt cổ tay mà dùng.”

Bùi Văn Đăng lập tức nổi giận, xông đến đẩy mạnh tôi ra.

“Khương Ấu! Em đủ rồi đấy!”

Tôi đứng không vững, đập vào tủ giày, bên hông đau đến mức trước mắt tối sầm.

Anh ta bảo vệ Chu Á như đang bảo vệ một báu vật hiếm có.

“Em còn dám nói cô ấy thêm một câu, anh sẽ không làm phẫu thuật cho bố em nữa!”

Tôi vịn tủ giày, chậm rãi đứng dậy.

Cơn đau bên hông liên tục dâng lên.

Tôi nhìn người đàn ông đã kết hôn với mình sáu năm trước mặt, đột nhiên bật cười.

“Bùi Văn Đăng, tôi thật sự hối hận vì đã không nhìn rõ con người anh sớm hơn.”

Tôi ôm chiếc máy tính cũ, đẩy cửa đi ra ngoài.

Trên đường trở về, điện thoại rung lên.

Là tin nhắn của Lục Thạch An.

“Mười một giờ tối nay anh sẽ đến thủ đô.”

Trái tim vẫn luôn treo lơ lửng của tôi cuối cùng cũng được hạ xuống.

4

Trên đường đến nhà ăn lấy cơm cho bố, tôi nghe thấy hai y tá của phòng chăm sóc đặc biệt đang bàn tán với nhau.