Tô Uyển Nhi đang nói, mặt bỗng bị một tờ giấy tanh nồng vỗ thẳng vào.

Chính là tấm ngân phiếu nàng ta vừa tùy tay ném ra.

“A!”

Nàng ta hét lên một tiếng, ôm mặt lùi lại hai bước.

“Ngươi là đồ đanh phụ! Ngươi dám nhục nhã bổn cung?!”

“Nhục nhã?”

Ta vỗ vỗ tay, như thể dính phải thứ bẩn thỉu gì.

“Ngươi xứng sao?”

Ta tiến lên một bước, nhìn thẳng vào nàng ta.

“Tô tiểu thư, ngươi làm rõ hai chuyện.”

“Thứ nhất, ta A Giao ở đảo Nam Lộc, tiền luân chuyển một ngày cũng không chỉ năm trăm lượng. Ngươi cầm chút bạc vụn này tới nhục nhã ai?”

“Thứ hai, từ đầu tới cuối, là vị điện hạ đầu óc vào nước nhà ngươi ba ba chạy tới tìm ta.”

“Dây dưa? Mắt ngươi mù sao, không thấy ta đang bận bán cá sủ vàng à?”

Tô Uyển Nhi tức đến cả người run rẩy, chỉ vào ta mắng lớn:

“Người đâu! Bắt tên điêu dân này cho bổn cung! Vả miệng năm mươi cái!”

Thị vệ phía sau nàng ta vừa muốn tiến lên, Lý Cảnh Huyền đột nhiên giận dữ quát:

“Dừng tay!”

Hắn chắn trước mặt ta, quay đầu giận dữ nhìn Tô Uyển Nhi.

“Tô Uyển Nhi, nàng điên rồi sao?! Đây là đảo Nam Lộc, không phải Đông cung để nàng giương oai!”

Tô Uyển Nhi khó tin nhìn Lý Cảnh Huyền:

“Điện hạ… người vì ả thôn cô này mà quát ta? Năm đó là ai nói vì ta có thể từ bỏ giang sơn? Lại là ai nói đời này người yêu nhất chính là ta?!”

Lý Cảnh Huyền lạnh lùng nhìn Tô Uyển Nhi.

“Đủ rồi. Chuyện của cô, không tới lượt nàng xen vào. Người đâu, Thái tử phi say sóng mất trí, đưa nàng ấy về thuyền nghỉ ngơi!”

“Lý Cảnh Huyền! Người không có lương tâm!”

Tô Uyển Nhi thét chói tai, bị thị vệ cưỡng ép kéo đi. Trước khi đi còn nhìn chằm chằm ta, ánh mắt kia hận không thể lóc ta nghìn đao vạn mảnh.

Bên tai cuối cùng cũng thanh tịnh.

Ta phủi phủi áo, dắt tay Đại Ngư và Tiểu Hà.

“Không còn náo nhiệt xem nữa. Đi, về nhà ăn cá cá.”

“Khoan đã!”

Lý Cảnh Huyền đột ngột chặn đường ta.

Hắn hít sâu một hơi, ánh mắt rực rỡ nhìn ta.

“A Giao, cô biết nàng hận cô. Cô cũng biết lời nàng vừa nói đều là để chọc tức cô.”

“Ba năm nay, cô không lúc nào không hối hận. Cô thường mơ thấy nàng ngồi ở đầu thuyền vá lưới, mơ thấy canh cá nàng nấu cho cô…”

Hắn ngừng lại, giọng điệu trở nên cực kỳ dịu dàng, thậm chí mang theo một chút mê hoặc như ban ân.

“Theo cô hồi kinh đi.”

“Cô lấy thân phận Thái tử bảo đảm với nàng, sau khi hồi kinh, cô sẽ phong nàng làm trắc phi.”

“Còn hai đứa trẻ này… chúng là huyết mạch hoàng thất, tuyệt đối không thể lưu lạc bên ngoài.”

“Cô sẽ nhận chúng về tông tộc. Sau này nó sẽ là hoàng thái tôn!”

Hắn tựa như cho rằng mình đã đưa ra một điều kiện mà ta tuyệt đối không thể cự tuyệt.

Phải rồi, trắc phi, hoàng thái tôn.

Đối với một nữ nhân Đản gia mà nói, đây quả thực là một bước lên trời.

Âm thanh bên tai ta nổ vang, ai nấy đều phẫn nộ.

【Nam chính thật không biết xấu hổ! Ai thèm làm trắc phi của hắn chứ!!】

【Nữ phụ tuyệt đối đừng đồng ý! Trong cung là thiên hạ của Tô Uyển Nhi, người như nàng sống không nổi quá hai tập đâu!】

【Đúng đó, nữ phụ đừng để ý tên nam nhân hạ đẳng này! Để hắn cô độc đến già đi!】

Ta yên lặng nghe xong cái bánh vẽ của Lý Cảnh Huyền. Bỗng nhiên, ta giơ tay lên, nhắm vào gương mặt thâm tình của hắn, dùng sức tát một cái.

08

Mặt Lý Cảnh Huyền bị đánh lệch sang một bên, nửa bên má lập tức nổi lên vết đỏ.

Hắn khó tin quay đầu nhìn ta.

“Một cái tát này là thay A Giao ba năm trước đã kéo ngươi từ tay Diêm Vương trở về mà đánh.”

Ta lắc lắc lòng bàn tay tê rần, giọng bình tĩnh:

“Lý Cảnh Huyền, có phải ngươi cảm thấy nữ nhân khắp thiên hạ đều phải xoay quanh ngươi không?”

“Lúc trước ngươi vì người trong lòng, nói đi là đi. Ngươi đã từng nghĩ tới một cô nữ như ta ở trên đảo sẽ rơi vào tình cảnh thế nào chưa?”

“Còn trắc phi? Bây giờ ta ở đảo Nam Lộc là thuyền lão đại nói một không hai, dựa vào đâu phải đi làm thiếp cho ngươi?”

Lý Cảnh Huyền nghiến chặt răng:

“Nhưng con cái vô tội! Chúng là cốt nhục hoàng gia, lẽ nào nàng muốn để chúng sống cả đời trên hải đảo này, làm tiện dân cả người đầy mùi cá tanh sao?!”

“Tiện dân?”

Ta nhai kỹ hai chữ này, cười lạnh rồi che Đại Ngư và Tiểu Hà sau lưng.

“Ta dựa vào đôi tay này, dựa vào vùng biển này, nuôi sống chính mình, nuôi sống con ta, thậm chí còn nuôi tên phế vật nhà ngươi suốt ba năm!”

“Chúng ta không trộm không cướp, tiện ở chỗ nào?!”

“Ngược lại là ngươi, Lý Cảnh Huyền, ăn mặc dùng thứ nào mà chẳng phải mồ hôi nước mắt của dân chúng? Ngươi có tư cách gì xem thường chúng ta?”

Ta gằn từng chữ:

“Ta nói lần cuối, hai đứa nhỏ này là con của ta và chàng rể thứ hai, không có bất kỳ quan hệ gì với ngươi. Chúng không họ Lý, cũng không thèm làm cái gì mà hoàng thái tôn.”

Nói xong, ta rút con dao xương cá bên hông tiểu nhị cạnh đó, cắm phập xuống tấm ván giữa ta và Lý Cảnh Huyền.

“Còn hồ đồ dây dưa nữa, đừng trách ta không khách khí!”

【Đỉnh! Đây mới là đại nữ chủ thật sự!】

【Nữ phụ tỉnh táo quá! Nhìn vẻ mặt nghẹn khuất của nam chính mà cười chết mất!】

【Chỉ có ta cảm thấy nam chính thật lòng muốn nữ phụ theo hắn hồi cung sao? Nữ phụ vì con mà đi kinh thành cũng đâu phải chuyện xấu?】