Vẻ mặt khi anh nhìn tôi rất kỳ lạ.

Có chút rối rắm.

“Là vì chuyện cơm hộp sao?” Anh hỏi.

Bàn tay đang gõ chữ của tôi dừng lại.

“Anh biết rồi sao?”

“Tôi vẫn luôn biết.”

Không khí giống như bị người ta bóp vụn.

Tiếng lòng của các đồng nghiệp xung quanh lập tức nổ tung:

【Trời ơi, anh ta vừa nói gì vậy? Anh ta vẫn luôn biết sao? Vậy mà ăn cơm hộp của người ta suốt một năm rưỡi không nói lấy một câu?】

【Xong rồi, xong rồi. Trình Việt, miệng anh mà còn không nhanh nhẹn thì thật sự không giữ được người đâu!】

Tôi nhìn anh, giọng nói bình tĩnh hơn mình tưởng:

“Anh biết là tôi làm.”

“Ừ.”

“Vậy còn túi giữ nhiệt?”

Giữa hai hàng lông mày của anh khẽ động.

“Túi giữ nhiệt nào?”

“Màu xanh đậm, trên khóa kéo có một mặt gỗ. Anh đã vứt nó.”

Anh im lặng khoảng ba giây.

Sau đó kéo ngăn kéo dưới cùng của mình ra.

Bên trong có ba chiếc túi giữ nhiệt được gấp ngay ngắn.

Màu xanh đậm, bên trong lót giấy bạc cách nhiệt, trên đầu khóa kéo buộc một mặt gỗ nhỏ.

“Chiếc đầu tiên dùng nửa năm thì khóa kéo hỏng. Tôi sợ em phát hiện nên đã mua một chiếc giống hệt để thay vào.”

Anh nói, giọng hơi khàn.

“Chiếc thứ hai bị đổ cà phê vào, giặt thế nào cũng không hết mùi nên tôi lại thay một chiếc khác. Chiếc cũ tôi không vứt, vẫn giữ lại.”

Tôi nhìn chằm chằm vào ngăn kéo ấy.

Trong đầu vang lên những tiếng ù ù.

5

Khoảnh khắc Trình Việt kéo ngăn kéo ra, cả khu làm việc im lặng như bị ấn nút tắt tiếng.

Ba chiếc túi giữ nhiệt được xếp ngay ngắn, còn cẩn thận hơn cả cách tôi tự cất đồ.

Mặt túi màu xanh đậm được lau rất sạch sẽ. Những mặt gỗ trên khóa kéo, cái sau cũ hơn cái trước.

Tôi nhìn chằm chằm vào ngăn kéo ấy, trong đầu chỉ còn những tiếng ồn ào.

Tiếng lòng của các đồng nghiệp xung quanh như một nồi nước sôi:

【Trời ơi, trời ơi, trời ơi! Anh ta thật sự giữ lại sao?】

【Ba cái? Anh ta mua ba chiếc giống hệt nhau? Thứ này trên mạng đã ngừng bán rồi phải không?】

【Trình Việt, anh nói sớm đi được không? Ở đây đóng vai nam chính thâm trầm cái gì vậy?】

Tôi hít sâu một hơi, cố gắng đè cảm xúc đang dâng lên xuống.

“Vậy thì sao?”

Tôi nghe thấy giọng mình khô khốc.

“Anh giữ lại túi giữ nhiệt thì chứng minh được điều gì?”

Tay Trình Việt vẫn đặt bên cạnh ngăn kéo, các khớp ngón tay hơi trắng bệch.

“Chứng minh tôi không vứt.”

“Anh không vứt túi giữ nhiệt, nhưng anh cũng chưa từng nói lấy một câu cảm ơn.”

Môi anh khẽ động, dường như muốn nói gì đó nhưng lại nuốt trở về.

Tôi đứng dậy, đẩy ghế vào dưới bàn.

“Trình Việt, một năm rưỡi, hơn ba trăm hộp cơm. Anh biết là tôi làm, anh đã ăn, thậm chí còn mua túi giữ nhiệt giống hệt để thay thế, nhưng anh chưa từng nhắc với tôi lấy một chữ.”

“Anh muốn thế nào? Cứ tiếp tục như vậy mãi sao? Tôi làm, anh ăn, chúng ta giả vờ như không liên quan tới nhau?”

Anh đứng dậy.

Hơn hai mươi đôi mắt trong văn phòng đều dán lên người chúng tôi, nhưng không có ai lên tiếng.

“Không phải tôi không muốn nói.”

Giọng anh rất thấp, mang theo vẻ sốt ruột mà trước đây tôi chưa từng nghe thấy.

“Tôi sợ nói ra thì em sẽ không mang cơm nữa.”

Không khí giống như bị ai đó nắm chặt.

【!!!】

【Có ý gì vậy? Anh ta sợ nói toạc ra thì cô ấy sẽ không làm nữa nên mới giả vờ không biết sao?】

【Trình Việt, logic của anh thật sự không phải người bình thường có thể theo kịp.】

Tôi sửng sốt hai giây rồi bật cười.

Không phải nụ cười vui vẻ, mà là kiểu cười khi bị người ta đâm một nhát, cúi đầu xuống lại phát hiện tên mình được khắc trên cán dao.

“Anh sợ tôi không mang nữa nên lựa chọn không nói gì cả.”

“Lúc anh đăng bài nói ‘ăn tạm’, lúc quản lý Tống nói sẽ mời anh đi ăn đồ Nhật, lúc anh trả lời ‘được’, anh có từng nghĩ tôi cũng sẽ nhìn thấy không?”

Vẻ mặt Trình Việt cuối cùng cũng xuất hiện một vết nứt.

Không phải áy náy, mà là hoảng hốt.

Kiểu hoảng hốt của một người cứ tưởng mình che giấu rất kỹ, cuối cùng lại bị lộ sạch.

“Bài đăng đó…” Anh nói, “tôi đã phân nhóm, không định để em nhìn thấy.”

“Nhưng tôi đã nhìn thấy.”

“Thẩm Lộc.”

“Đơn xin nghỉ việc tôi đã nộp rồi.” Tôi cầm túi lên. “Thủ tục mất hai tuần. Trong hai tuần này, tôi sẽ bàn giao hết công việc đang làm.”

Khi tôi quay người rời đi, phía sau vang lên tiếng ghế của anh bị đẩy mạnh ra sau.

“Thẩm Lộc!”

Tôi không dừng lại.

Đi tới trước thang máy, tôi ấn nút đi xuống.

Khoảnh khắc cửa thang máy mở ra, một bàn tay từ bên cạnh vươn tới chặn cửa.

Trình Việt đứng bên cạnh. Trên trán có một lớp mồ hôi mỏng, hơi thở nặng nề hơn bình thường.

Anh nhìn tôi, miệng mở ra rồi lại khép lại.

Sau đó anh lấy điện thoại từ trong túi, lật tìm một lúc rồi quay màn hình về phía tôi.

Đó là một đơn hàng mua sắm.

Túi giữ nhiệt màu xanh đậm, cùng kiểu, thời gian đặt hàng là một năm ba tháng trước.

Trong phần ghi chú có bốn chữ:

【Mẫu khóa kéo có mặt treo.】

“Muốn tìm được chiếc túi này trên mạng…” Anh nói, giọng khàn như giấy nhám, “phải xem tới tám trang.”

Cửa thang máy định đóng lại nhưng bị bàn tay anh chặn trở về.

“Tôi đã xem hết tám trang.”

6

Tôi không bước vào thang máy.