Ngoài cửa thiên điện, cung nhân Hoàng hậu phái tới đã chuẩn bị kiệu mềm.
Tiêu Cảnh Hành nhìn ta một cái.
“Ngươi ở lại Phượng Nghi cung.”
Ta lắc đầu.
“Vừa rồi điện hạ nói sẽ cùng xem.”
“Bây giờ cũng nên cùng đi.”
Giữa mày chàng khẽ động.
“Trong Thái Cực điện sẽ có những lời rất khó nghe.”
Ta nói: “Mưa trước cửa cung cũng rất lạnh.”
“Nhưng ta vẫn đứng vững.”
Cuối cùng chàng đưa tay, đỡ ta lên kiệu mềm.
“Vậy cùng đi.”
Trong Thái Cực điện đèn đuốc sáng trưng.
Hoàng đế ngồi trên cao, sắc mặt âm trầm đáng sợ.
Ninh Vương quỳ giữa điện, trong tay nâng một chiếc hộp dài sơn vàng.
Trong hộp đặt một phong gọi là mật chiếu.
Mấy vị lão vương gia trong tông thất cũng bị gấp rút triệu vào cung, ai nấy sắc mặt nặng nề.
Khi chúng ta vào điện, Ninh Vương đang thấp giọng nói: “Hoàng huynh, thần đệ không muốn tin chuyện này.”
“Nhưng di vật của Tiên hoàng hậu liên tiếp xuất hiện, nếu không điều tra rõ ràng, e rằng khó an lòng tông thất.”
Hoàng đế nhìn Tiêu Cảnh Hành.
“Con tới rồi.”
Tiêu Cảnh Hành quỳ xuống hành lễ.
“Nhi thần có mặt.”
Ánh mắt Hoàng đế dừng trên người chàng, hồi lâu không rời đi.
Trong khoảnh khắc ấy, ta bỗng hiểu ra.
Phong mật chiếu này bất kể thật giả, người bị tổn thương không chỉ có Thái tử.
Mà còn có sự tin tưởng nhiều năm giữa một đế vương và nhi tử.
Điều Ninh Vương muốn không phải một đáp án.
Hắn muốn một vết nứt.
Chỉ cần vết nứt xuất hiện, Đông cung sẽ lung lay.
Hoàng hậu cũng tới.
Người không ngồi phượng liễn, chỉ được Phương ma ma dìu vào điện.
“Bệ hạ.”
“Thần thiếp xin kiểm tra chiếu thư ngay trước mặt mọi người.”
Ninh Vương ngước mắt.
“Hoàng hậu nương nương thật bình tĩnh.”
Hoàng hậu lạnh lùng nhìn hắn.
“Thái tử do bổn cung nuôi lớn, bổn cung đương nhiên bình tĩnh.”
“Ngược lại là Ninh Vương, hôm nay trước tiên dùng nữ nhi Thẩm gia làm đao, sau lại dùng Tiên hoàng hậu làm khiên.”
“Ngươi bất kính với người đã khuất như vậy, không sợ đêm nằm mơ thấy người sao?”
Sắc mặt Ninh Vương hơi cứng.
Hoàng đế giơ tay.
“Kiểm tra.”
Thái giám chưởng ấn nội đình, lão thần Tông Chính tự và cung phụng văn thư cùng tiến lên.
Mật chiếu dùng lụa cũ trong cung, dấu ấn cũng rất giống thật.
Cung phụng văn thư xem rất lâu, sắc mặt càng lúc càng nặng.
Khóe môi Ninh Vương dần xuất hiện nụ cười.
Lòng ta lại bình tĩnh lạ thường.
Bởi vì hắn quá nóng vội.
Một người ngay cả giấy cũ mực mới cũng dám mang vào Ngự thư phòng, chưa chắc không dám đánh cược thêm lần nữa.
Ta bỗng lên tiếng.
“Bệ hạ, thần nữ có một câu hỏi.”
Ninh Vương nhìn ta, ánh mắt âm lạnh.
“Thái Cực điện đang bàn huyết mạch tông thất, Thẩm nhị cô nương cũng dám xen lời?”
Tiêu Cảnh Hành thản nhiên nói: “Nàng là Thái tử phi tương lai của cô.”
“Đông cung bị bôi nhọ, nàng đương nhiên có thể hỏi.”
Hoàng đế nhìn ta một cái.
“Hỏi đi.”
Ta nhìn phong mật chiếu kia.
“Nếu chiếu này thật sự do Tiên hoàng hậu để lại trước lúc lâm chung, vì sao không giao cho bệ hạ, không giao cho Tông Chính tự, cũng không giao cho cung nhân đáng tin.”
“Mà nhiều năm sau lại rơi vào tay Ninh Vương?”
Ninh Vương nói: “Người cũ bên cạnh Tiên hoàng hậu nhiều lần truyền tay phó thác, hôm nay mới tới tay bổn vương.”
Ta lại hỏi: “Người cũ ấy là ai?”
Ninh Vương dừng một chút.
“Đã qua đời.”
“Qua đời khi nào?”
“Ba năm trước.”
Ta gật đầu.
“Một người qua đời ba năm trước, hôm nay mới đưa đồ đến tay vương gia.”
“Đường thông giữa hai cõi âm dương trong phủ vương gia còn thuận lợi hơn cả cửa cung.”
Trong điện có lão vương gia không nhịn được ho một tiếng.
Sắc mặt Ninh Vương khó coi.
Đáy mắt Hoàng đế cũng lướt qua một tia lạnh.
Ta tiếp tục nói: “Thần nữ còn muốn mời cung phụng xem thử.”
“Phượng ấn trên phong mật chiếu này có phải thiếu một vết khuyết hay không.”
Hoàng hậu đột ngột nhìn ta.
Tiêu Cảnh Hành cũng nghiêng mắt.
Ta thấp giọng nói: “Chiếc khuy ngọc hoa văn phượng của Tiên hoàng hậu bị khuyết nửa góc.”
“Nếu người dùng phượng ấn phong chiếu trước lúc lâm chung, rìa dấu son phải có một đường đứt rất nhỏ.”
“Nhưng phượng ấn trên phong chiếu này quá hoàn chỉnh.”
Cung phụng văn thư lập tức cúi xuống xem kỹ.
Một lát sau, trán ông ta rịn mồ hôi.
“Bẩm bệ hạ, lời Thẩm nhị cô nương không sai.”
“Dấu ấn này quả thực không có vết đứt.”
Sắc mặt Hoàng đế hoàn toàn lạnh xuống.
Ninh Vương lại bỗng bật cười.
“Thẩm nhị cô nương thông minh.”
“Bổn vương đã xem thường ngươi.”
Hắn chậm rãi đứng dậy.
Thị vệ trong điện lập tức rút đao.
Ninh Vương lại không hoảng.
“Nhưng các ngươi cho rằng hôm nay bổn vương chỉ mang theo một phong mật chiếu sao?”
Hắn giơ tay vỗ ba tiếng.
Ngoài Thái Cực điện bỗng vang lên một tiếng còi chói tai.
Ngay sau đó, phía cửa cung lửa bốc ngút trời.
Một cấm quân lảo đảo xông vào điện.
“Bệ hạ, không hay rồi.”
“Quân canh Đông Hoa môn làm phản.”
“Có người giương cờ di chiếu của Tiên hoàng hậu, hô phế Thái tử, thanh quân trắc.”
13
Lửa vừa bốc lên ở Đông Hoa môn, sắc mặt tất cả mọi người trong Thái Cực điện đều thay đổi.
Ninh Vương lại cười rất khẽ.

