Tiếng cười rất khẽ, nhưng khiến hắn lập tức nhìn về phía ta.

“Bệ hạ đã hứa không phụ nàng ta, cho nên có thể phụ ta.”

“Bệ hạ muốn trao hậu vị cho nàng ta, cho nên có thể mặc cho chiếu thư bị tráo đổi.”

“Hiện giờ Thẩm gia hại người, trà độc được đưa vào cung, vụ án cũ bị lật lại, bệ hạ vẫn muốn nói mình chỉ nhớ tình cũ sao?”

Trong mắt Tiêu Thừa Dục lóe lên vẻ đau đớn.

“Minh Đường, trẫm không biết Thẩm gia đã làm những chuyện này.”

“Người không biết.”

Ta nhìn hắn.

“Nhưng người biết người vốn nên được lập hậu là ta.”

Câu nói vừa dứt, cuối cùng hắn cũng im lặng.

Im lặng chính là thừa nhận.

Sắc mặt phụ thân Tạ Hành lạnh đến cực điểm.

Thái hoàng thái hậu tức giận đến mức chuỗi Phật châu trong tay lại đứt tung.

Những viên trầm hương lăn đầy mặt đất, không ai dám nhặt.

Đúng lúc này, bên ngoài điện truyền đến tiếng bước chân gấp gáp.

Tần Chu áp giải một nội thị toàn thân đầy máu đi vào.

Nội thị ấy chính là Phùng Đức.

Trên vai hắn cắm nửa lưỡi đao gãy, môi tím đen, hiển nhiên vừa bị người ta diệt khẩu nhưng chưa chết.

Tần Chu ném hắn xuống giữa điện.

“Người được vớt lên từ bờ Ngự Hà.”

“Chậm thêm một bước nữa đã chìm xuống đáy.”

Phùng Đức nằm sấp dưới đất, hơi thở giống như chiếc ống bễ rách.

Tiêu Thừa Dục quát:

“Ai sai ngươi tráo đổi chiếu thư?”

Phùng Đức run rẩy dữ dội, không dám ngẩng đầu.

Thái hoàng thái hậu lạnh lùng nói:

“Nếu ngươi nói thật, ai gia sẽ để lại toàn thây cho ngươi.”

Phùng Đức khóc thành tiếng.

“Là Thừa Ân hầu.”

Thẩm Hoài Sơn đột ngột ngẩng đầu.

“Cẩu nô tài, ngươi dám vu cáo bổn hầu.”

Phùng Đức the thé nói:

“Nô tài không vu cáo.”

“Thừa Ân hầu dùng tính mạng cả nhà nô tài uy hiếp, lại cho nô tài ba nghìn lượng vàng.”

“Ông ta nói bệ hạ yêu thích Thẩm cô nương, chỉ cần tráo đổi chiếu thư, bệ hạ sẽ không truy cứu.”

Sắc mặt Tiêu Thừa Dục hoàn toàn mất hết huyết sắc.

Thái hoàng thái hậu hỏi:

“Vậy bát canh sâm trong thời gian Đại Hành hoàng đế bệnh thì sao?”

Toàn thân Phùng Đức cứng lại.

Thái miếu trong nháy mắt yên tĩnh đến đáng sợ.

Tiêu Nghiễn chậm rãi đi đến trước mặt hắn.

“Suy nghĩ cho kỹ rồi hãy nói.”

Trán Phùng Đức áp sát nền gạch vàng.

“Ngày canh sâm được đưa vào điện, là Thẩm cô nương đích thân bưng đến.”

“Nô tài chỉ phụ trách dẫn nội thị thử thức ăn rời đi.”

“Dược không phải do nô tài bỏ.”

“Nô tài chỉ nghe Thừa Ân hầu nói, chỉ cần Đại Hành hoàng đế không vượt qua được tháng ấy, Thái tử có thể sớm đăng cơ, Thẩm cô nương cũng có thể sớm nhập chủ Trung cung.”

Thân thể Tiêu Thừa Dục lảo đảo.

Hắn phải vịn vào hương án bên cạnh mới không ngã xuống.

Ta nhìn hắn, nhưng không sinh ra nửa phần đồng tình.

Hắn từng giữ ân cứu mạng của Thẩm Nhược Nghi trong lòng, giẫm hai năm đồng hành của ta vào bụi đất.

Hiện giờ ân tình ấy biến thành lưỡi đao, đang từng tấc cắt ngược lên chính người hắn.

Trong thiên điện đột nhiên truyền đến tiếng đồ sứ vỡ.

Thường ma ma chạy ra.

“Thái hoàng thái hậu, Hoàng hậu nương nương đã thấy máu.”

Sắc mặt mọi người đồng loạt thay đổi.

Ngay sau đó, lại có cấm quân chạy vào Thái miếu.

“Bệ hạ, dư đảng phủ Thừa Ân hầu đã cướp lệnh bài cửa thành.”

“Cửa thành phía tây đã mở.”

“Có một thương đội Bắc Địch đang xông ra ngoài thành.”

Ánh mắt Tiêu Nghiễn đột nhiên lạnh buốt.

“Đó không phải thương đội.”

18

Khi tin cửa tây bị cướp truyền vào Thái miếu, trời đã tối.

Tiêu Thừa Dục gần như theo bản năng nhìn về phía Tiêu Nghiễn.

Trong ánh mắt ấy có phẫn nộ, cũng có kiêng dè.

“Ninh Vương, ngươi đã biết từ trước sao?”

Tiêu Nghiễn lạnh lùng nhìn lại.

“Nếu thần đệ đã biết từ trước, vừa rồi sẽ không chỉ dẫn mười hai người vào cung.”

Phụ thân Tạ Hành lập tức tiến lên.

“Bệ hạ, việc cấp bách là phong tỏa thành.”

Tông Chính cũng nói:

“Chứng cứ phủ Thừa Ân hầu tư thông Bắc Địch đã xuất hiện. Nếu để đội người kia ra khỏi thành, hậu họa vô cùng.”

Tiêu Thừa Dục siết chặt nắm tay.

“Truyền lệnh, đóng chín cửa thành.”

Cấm quân nhận lệnh định rời đi.

Tiêu Nghiễn đột nhiên nói:

“Không kịp.”

Chàng chỉ vào sổ quân giới trong hộp sắt.

“Trên sổ viết đêm nay giờ Tý giao nỏ máy.”

“Cửa tây mở lúc này không phải để chạy trốn, mà để tiếp ứng.”

Sắc mặt mọi người trong Thái miếu thay đổi dữ dội.

Thẩm Hoài Sơn phủ phục dưới đất, đột nhiên bật cười.

Tiếng cười trầm khàn, giống như dã thú bị ép đến đường cùng.

Tiêu Thừa Dục đột ngột nhìn ông ta.

“Ngươi cười cái gì?”

Thẩm Hoài Sơn chậm rãi ngẩng đầu, vẻ cung kính trên mặt cuối cùng cũng bị xé bỏ hoàn toàn.

“Đến bây giờ bệ hạ mới nghĩ đến việc phong thành, đã muộn rồi.”

Trong thiên điện vang lên một tiếng kêu đau của Thẩm Nhược Nghi.

Gân xanh trên trán Tiêu Thừa Dục nổi lên, nhưng hắn không lập tức đi qua.

Thẩm Hoài Sơn nhìn phản ứng của hắn, cười càng lạnh.

“Thẩm gia ta nâng đỡ ngươi đăng cơ, ngươi lại muốn vì mấy người ngoài mà điều tra Thẩm gia.”

“Bệ hạ thật sự cho rằng hoàng vị này chỉ dựa vào một đạo chiếu truyền ngôi là có thể ngồi vững sao?”

Thái hoàng thái hậu giận dữ đến bật cười.

“Loạn thần tặc tử, cuối cùng cũng để lộ bộ mặt thật.”

Thẩm Hoài Sơn ngẩng đầu nhìn bà.