“Bố ơi, nếu bố không muốn chị xin lỗi thì cứ nói thẳng ra, cớ sao phải lừa dối mọi người thế này?”
“Con biết ngay là bố chỉ thích chị, không thích con mà…”
“Nhưng bố nói dối như vậy, để chị đóng giả làm mẹ, nếu mẹ mà biết được, mẹ cũng sẽ đau lòng lắm đó…”
Vừa nói, con bé vừa thở dài thườn thượt, trên mặt trưng ra vẻ đau buồn sâu sắc: “Từ nhỏ con đã chẳng có ai yêu thương, chịu chút uất ức cũng chẳng sao, con chỉ là đau lòng thay cho mẹ…”
Tôi nhếch môi: “Không cần đâu, tôi chẳng đau lòng chút nào cả.”
“Chị!”
Tô Tình Tình đột nhiên hét lớn, như thể cuối cùng cũng không thể nhịn thêm được nữa: “Chị đừng có diễn nữa! Chị… nếu chị là mẹ, thì bức ảnh kia chị giải thích thế nào?”
Nói đoạn, con bé quay sang nhìn Tô Huân Nhiên, mang theo vẻ mặt như muốn giấu đi chuyện khó mở miệng.
“Ảnh gì cơ?”
Tô Huân Nhiên cau mày, nhìn nhìn Tô Tình Tình, rồi lại quay sang nhìn tôi.
“Chú Tô, cô ta làm gì có mặt mũi nào mà nói cho chú biết.”
Cố Vân Phong cười gằn đứng ra, liếc tôi bằng ánh mắt ghê tởm: “Cái đứa con gái này của chú, lén lút sau lưng không biết đã móc nối với bao nhiêu thằng đàn ông rác rưởi ngoài kia rồi.”
“Nếu cô ta mà là Tô phu nhân, thì làm sao có thể làm ra loại chuyện dơ bẩn thế này?”
Nói xong, cậu ta giật lấy điện thoại của Tô Tình Tình, dí thẳng bức ảnh ban nãy ra trước mặt ông ấy.
“Chú Tô, bây giờ chú nhìn rõ rồi chứ?”
“Một thứ rách nát bị chơi qua tay không biết bao nhiêu lần, thật không hiểu chú có cái gì mà phải thiên vị, đến mức vì cô ta mà không tiếc nói dối rằng cô ta là Tô phu nhân.”
Ánh mắt Tô Huân Nhiên dừng lại trên bức ảnh.
Sắc mặt ông nháy mắt tối sầm, trong đôi mắt cuộn trào những cảm xúc khiến người ta không thể đoán thấu.
Tô Tình Tình thấy thế, đáy mắt lóe lên một tia đắc ý cực nhanh, rồi ngay lập tức lại trưng ra vẻ mặt đau đớn tột cùng:
“Bố ơi, bố đừng giận… chị ăn nằm bậy bạ bên ngoài, chắc cũng chỉ là nhất thời hồ đồ thôi… Bố đừng vì thế mà tức giận ảnh hưởng đến sức khỏe…”
“Tất nhiên là tôi không giận rồi.”
Tô Huân Nhiên đột ngột cất tiếng, giọng nói lạnh lẽo như ngâm qua băng tuyết.
Ông chậm rãi ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn chằm chằm thẳng vào Tô Tình Tình, gằn từng chữ một:
“Bởi vì, gã nhân tình trong bức ảnh này, chính là tôi.”
【Chương 6】
Lời vừa buông xuống, không khí lại chìm vào sự im lặng chết chóc.
Ánh mắt của đám đông liên tục đảo qua đảo lại giữa Tô Huân Nhiên và bức ảnh kia.
Bởi vì bức ảnh là chụp lén, khuôn mặt của người đàn ông quả thực bị mờ, rất khó nhìn rõ.
Nhưng lúc này khi đang đứng đối diện, có thể nhận ra rõ ràng, người đàn ông trong ảnh có nét cực kỳ giống với Tô Huân Nhiên.
Rõ ràng… chính là cùng một người!
“Trời đất ơi, đây thực sự là Tô tổng kìa, vậy cái cô Tô Vãn Vãn này không lẽ thật sự…”
“Tô Vãn Vãn cái gì chứ? Đây chắc chắn là Tô phu nhân hàng thật giá thật rồi!”
“Cái pha bẻ lái này cũng… ai mà ngờ được Tô phu nhân trông lại trẻ thế kia, phen này Tô Tình Tình thê thảm thật rồi!”
Tiếng bàn tán của mọi người vang lên, sắc mặt của Tô Tình Tình cũng dần dần trở nên trắng bệch.
“Không thể nào… Chuyện này chắc chắn không thể nào…”
Con bé lẩm bẩm tự nói với chính mình, rồi ánh mắt lại rơi xuống người tôi: “Nếu bà là mẹ… sao bà không nói cho tôi biết?”
Tôi nghe mà thấy buồn cười, nhạt giọng đáp:
“Tôi thì cũng muốn nói đấy, nhưng cô có cho tôi cơ hội không? Ngay từ lần đầu tiên gặp tôi, cô đã mưu toan đổ oan hãm hại tôi rồi.”
“Tôi… tôi…”
Tô Tình Tình bị lời của tôi chặn họng, ấp a ấp úng không thốt nên lời.
Cố Vân Phong cũng trưng ra vẻ mặt không thể tin nổi.
Cậu ta nhìn chằm chằm vào mặt tôi, dường như muốn nhìn thấu tôi từ trong ra ngoài.
Cuối cùng, cậu ta đột nhiên hét lớn: “Không thể nào!”
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: https://vivutruyen.net/su-that-sau-danh-phan-thien-kim/chuong-6/

