Tôi đứng yên tại chỗ, ánh mắt ghim chặt lên người Tô Tình Tình.
Thật không ngờ, cô con gái ruột này của tôi, lại dám tung tin đồn bẩn thỉu về tôi!
“Chị ơi, chuyện đã qua thì cho qua, em nhất định sẽ giúp chị giấu giếm cẩn thận.”
“Em cũng tuyệt đối không để bố mẹ biết chuyện này đâu, chị yên tâm.”
Con bé nói xong, lại đột nhiên sấn tới nắm lấy tay tôi tỏ vẻ thân thiết.
Một luồng khí lạnh thấu xương xộc lên trong lòng tôi, tôi lùi lại hai bước, theo phản xạ hất nhẹ tay nó ra.
“Á——!”
Tô Tình Tình đột ngột kêu thảm thiết rồi ngã bật ngửa về phía sau, cả người đập mạnh xuống đất, thậm chí còn lăn hai vòng mới dừng lại.
“Tình Tình?! Chuyện gì thế này? Ai dám đẩy con?!”
Một tiếng bước chân dồn dập từ xa tiến lại gần.
Giây tiếp theo, một bóng dáng quen thuộc lao vào đám đông, đỡ Tô Tình Tình dưới đất dậy.
Tôi nhìn theo hướng âm thanh, bắt gặp một khuôn mặt không thể quen thuộc hơn.
Chính là người đàn ông trong bức ảnh mà Tô Tình Tình vừa dùng để tung tin đồn về tôi.
Người chồng kết hôn suốt hai mươi năm của tôi, bố ruột của con bé.
Tô Huân Nhiên.
【Chương 4】
“Bố ơi!”
Tô Tình Tình nhào ngay vào lòng Tô Huân Nhiên, nước mắt từng giọt lớn thi nhau rớt xuống:
“Con không sao đâu bố, bố ngàn vạn lần đừng trách chị…”
Cố Vân Phong lập tức đứng ra bênh vực:
“Tình Tình, em đừng lúc nào cũng lương thiện như thế, Tô Vãn Vãn đã ức hiếp em đến vậy rồi, cớ sao em còn nói đỡ cho cô ta?”
Nói xong, cậu ta quay sang nhìn Tô Huân Nhiên, bày ra dáng vẻ bất bình thay cho người khác.
“Chú Tô, hôm nay là tiệc nhận người thân mà chú tổ chức cho Tình Tình.”
“Nhưng chú xem, cô ấy vì Tô Vãn Vãn mà phải chịu bao nhiêu uất ức! Chú nhất định phải làm chủ cho Tình Tình!”
Tô Huân Nhiên ngớ người, có chút chưa phản ứng kịp: “Vãn Vãn?”
“Đúng thế, chính là đứa con gái nuôi kia của chú!”
Cố Vân Phong lộ vẻ ghét bỏ, thở dài sườn sượt:
“Cô ta hôm nay vừa mới về đã bắt đầu bắt nạt Tình Tình, đúng là kiêu ngạo hống hách quá đà.”
“Tình Tình mới là con gái ruột của chú, chú không thể để cô ấy chịu ấm ức vô cớ như vậy được.”
Lông mày Tô Huân Nhiên nhíu chặt hơn, nhưng mãi vẫn chưa lên tiếng.
Tô Tình Tình lén ngước nhìn chồng tôi một cái, đột nhiên nấc lên, ra vẻ cam chịu nhẫn nhịn:
“Anh Vân Phong, anh đừng nói nữa… em… em chịu chút uất ức cũng chẳng sao đâu…”
“Chị… chị không thích em, chắc chắn là do em làm sai rồi…”
“Bố ơi, bố đừng trách chị, cũng đừng khó xử, cùng lắm thì con đi là được chứ gì…”
Con bé nói xong, hốc mắt càng lúc càng đỏ.
Đám đông xung quanh thấy tình cảnh này, cũng không nhịn được mà xen vào.
“Tô tổng, ngài không thể thiên vị như vậy được, Tình Tình mới là con ruột ngài mà!”
“Đứa con gái ruột của ngài lớn lên trong cô nhi viện, đáng thương như thế, nếu ngài còn thiên vị, con bé biết phải làm sao!”
“Đúng đấy, ngài phải công bằng một chút, không thể vì một thiên kim giả mà đuổi con ruột đi được!”
Nghe những lời khuyên can râm ran xung quanh, nếp nhăn trên trán Tô Huân Nhiên càng hằn sâu.
Ông ấy quay sang nhìn Tô Tình Tình đang tỏ vẻ đáng thương, giọng nói mang theo vài phần bất lực: “Tình Tình, con khoan hãy nói cái gì mà đi hay không đi.”
“Nếu chị con làm sai, bố tuyệt đối sẽ không thiên vị.”
“Chỉ là…”
“Chỉ là gì cơ ạ?”
Tô Tình Tình ngắt lời, càng tỏ vẻ tủi thân hơn:
“Chỉ là bố vẫn thích chị hơn, không muốn trách chị đúng không ạ?”
“Không sao đâu, con đều hiểu mà… Dù sao thì chị cũng đã ở bên bố ngần ấy năm, còn con… con chẳng qua cũng chỉ là một người lạ đột nhiên xuất hiện…”
Thấy con bé sắp sửa khóc rống lên lần nữa, Tô Huân Nhiên bất lực đưa tay xoa xoa thái dương:
“Không phải, bố không định thiên vị. Chỉ là…”

