Hồi lâu sau, tựa như toàn bộ sức lực đã bị rút sạch.
Hắn từng bước, từng bước thất hồn lạc phách rời khỏi Tế Thần Điện.
Ta không quay đầu lại nữa.
09
Ban đêm.
Hỷ yến đã tan.
Khi ta trở về hỷ phòng, Lăng Bất Nghi đang ngồi bên cửa sổ.
Ánh nến đỏ chiếu lên gương mặt nghiêng của chàng.
Làn da trắng lạnh được ánh nến nhuộm thêm vài phần ấm áp.
Nghe thấy tiếng bước chân, chàng ngẩng mắt nhìn ta:
“Ly Ưu.”
Giọng nói rất nhỏ, thế nhưng ta lại nghe ra một chút tủi thân trong đó.
Ta không nhịn được bật cười:
“Sao vậy?”
Chàng nhìn ta, hồi lâu mới thấp giọng nói:
“Nàng đi lâu quá.
“Sau này không được gặp hắn nữa.”
Ta bước tới trước mặt chàng, cố ý hỏi:
“Đại Tế Ty đang ghen sao?”
Lăng Bất Nghi dời mắt sang chỗ khác, trên mặt lại hiện lên hai vệt đỏ.
“Không có.”
Ý cười trên môi ta càng sâu.
Người trước mắt thật giống một con chó lớn đang giận dỗi.
Tuấn mỹ đến quá đáng.
Cũng đáng yêu đến quá đáng.
Ta không nhịn được đưa tay, khẽ chạm vào vành tai chàng.
“Thật sự không có sao?”
Cơ thể Lăng Bất Nghi cứng đờ.
Ngay sau đó, chàng bỗng nắm lấy cổ tay ta.
Sức lực không nặng.
Nhưng không cho phép ta rút đi.
Chàng ngẩng mắt nhìn ta, ánh nến trong đáy mắt khẽ lay động:
“Ly Ưu.
“Đừng trêu ta.”
Trong phòng bỗng yên tĩnh.
Tiếng chuông bạc bên ngoài bị gió đêm thổi xa.
Chỉ còn lại nến đỏ lặng lẽ cháy.
Lăng Bất Nghi kéo ta tới gần hơn, khẽ hỏi:
“Có thể không?”
Giọng chàng khàn khàn.
Nhưng vẫn vô cùng kiềm chế.
Tựa như chỉ cần ta nói một chữ không, chàng sẽ lập tức buông tay.
Ta nhẹ nhàng vuốt lên vết thương trước ngực chàng:
“Chàng có thể sao?”
Chàng gật đầu.
Ta nhìn vành tai đỏ bừng của chàng.
Bỗng giơ tay ôm lấy cổ chàng.
Chủ động hôn lên.
Hơi thở của Lăng Bất Nghi nghẹn lại.
Ngay sau đó, chàng ôm lấy eo ta, nhẹ nhàng đè ta xuống đệm gấm.
Màn đỏ buông xuống.
Bóng nến lay động.
Ta nghe thấy chàng thấp giọng gọi tên ta bên tai.
Hết lần này đến lần khác.
Triền miên mà dịu dàng.
Đêm ấy, trường minh đăng không tắt.
Đêm xuân vừa đẹp.
10
Phụ mẫu Tạ Hành Châu trở về vào sáng hôm sau.
Bọn họ đến trại bên cạnh chủ trì lễ tế nông tang, nghe nói trong nhà xảy ra chuyện liền vội vàng trở về.
Tạ phụ nghe xong đầu đuôi câu chuyện, tức giận đến sắc mặt xanh mét.
Ông là Nông Tang Tế Ty trong trại, cả đời coi trọng quy củ nhất.
Thế nhưng con trai ông lại tự tay phá hỏng tổ huấn ngay trước đêm thành thân.
Còn dung túng cho một dưỡng nữ hết lần này đến lần khác hủy hoại thanh danh của ta.
Tạ mẫu tức giận đến mức suýt đứng không vững.
“Tạ Hành Châu.
“Con có biết Nông Tang Tế Ty kiêng kỵ nhất điều gì không?”
Tạ Hành Châu quỳ trong từ đường, sắc mặt trắng bệch.
“Kiêng bất kính, chậm trễ với Sơn thần.”
Tạ phụ lạnh lùng nhìn hắn:
“Nếu đã biết, vì sao còn dám coi Thất Tú Trường Minh Đăng như trò đùa?”
Môi Tạ Hành Châu khẽ động, nhưng không nói được một chữ.
Bên ngoài từ đường chật kín tộc nhân.
Những người trước đây từng khen huynh muội Tạ gia lương thiện, giờ đây nhìn hắn, trong mắt chỉ còn lại vẻ chán ghét.
Tạ phụ trịnh trọng lấy cây roi mây trên bàn thờ xuống.
Một roi giáng xuống, trên lưng Tạ Hành Châu lập tức hiện ra vết máu.
“Roi này phạt con bất kính tổ huấn.”
Roi thứ hai.
“Phạt con đổi trắng thay đen, hủy hoại thanh danh người khác.”
Roi thứ ba.
“Phạt con bị tư tâm che mắt, không phân biệt đúng sai.”
Tạ Hành Châu nghiến răng, không tránh.
Cho đến khi Tạ phụ lạnh giọng tuyên bố:
“Kể từ hôm nay, Tạ Hành Châu không còn là người kế thừa chức Nông Tang Tế Ty.
“Sau này mỗi khi có tế lễ, không cho phép hắn bước lên chủ tế đàn dù chỉ nửa bước.”
Hắn đột ngột ngẩng đầu.
“A phụ…”
Tạ phụ không nhìn hắn nữa:
“Một kẻ ngay cả nhân duyên của bản thân cũng không giữ nổi.
“Không có tư cách thay toàn trại cầu phúc.”
Thân hình Tạ Hành Châu lay động.
Tựa như linh hồn đã bị rút khỏi cơ thể.
Tạ Vân Vi cũng bị đưa đến trước từ đường.
Sau trận náo loạn hôm qua, cả người nàng ta đã trở nên hơi điên loạn.
Lúc thì khóc lóc nói mình không sai.
Lúc lại cười gọi Tạ Hành Châu là ca ca.
Tạ mẫu nhìn nàng ta, trong mắt không còn chút thương tiếc như trước:
“Tạ gia nuôi ngươi mười năm, vốn đã không mong ngươi báo ân.
“Nhưng ngươi không nên tham lam đến mức phá hủy nhân duyên của người khác.”
Sắc mặt Tạ Vân Vi trắng bệch, nhào tới muốn túm lấy vạt áo Tạ Hành Châu.
“Ca ca, huynh cứu muội đi.
“Huynh từng nói sẽ vĩnh viễn bảo vệ muội.”
Tạ Hành Châu vẫn quỳ ở đó.
Toàn thân đầy vết máu.
Nhưng chỉ ngơ ngác nhìn bầu trời bên ngoài từ đường.
Tựa như căn bản không nghe thấy lời nàng ta.
Cuối cùng Tạ Vân Vi cũng hoảng sợ.
“Ca ca!
“Huynh không thể không cần muội!
“Huynh từng nói muội là tiểu cô nương huynh yêu thương nhất!”
Tạ phụ chán ghét quay mặt đi:
“Người đâu.
“Đuổi Tạ Vân Vi khỏi Tạ gia.
“Từ nay nàng ta sống hay chết, đều không còn liên quan đến Tạ gia.”
Khi Tạ Vân Vi bị người ta kéo đi, nàng ta vẫn liều mạng giãy giụa.
Con Ngân Nguyệt Điệp trên tóc rơi xuống đất, lập tức bị người ta giẫm nát.
Nàng ta ngơ ngác nhìn món trang sức bạc đã vỡ, bỗng bật cười the thé:

