“Nó từ nhỏ được chiều hư, làm việc không biết chừng mực, nhưng bản tính không xấu.”
Tôi nhìn bà.
“Mẹ, nếu tối qua người bị đuổi khỏi nhà là con, con nói không muốn sống nữa, mẹ sẽ sốt ruột như vậy sao?”
Tô Vãn Nghi sững người.
Nước mắt bà lăn xuống.
“Con đừng nói như vậy.”
Tôi nói:
“Con chỉ hỏi thôi.”
Bà không trả lời được.
Rất lâu sau, bà mới nhỏ giọng nói:
“Chuyện đính hôn tối mai, con có thể đừng nhắc tới nữa không?”
“Bố con sẽ bảo Thính Tuyết trả tiền cho con trước.”
Tôi hỏi:
“Vậy chuyện làm giả thì sao? Chuyện vu oan thì sao? Trên mạng nói con tham tiền ăn trộm thì sao?”
Tô Vãn Nghi im lặng.
Tôi nói thay bà.
“Mọi người muốn ém xuống.”
Bà cúi đầu.
Tôi đẩy bát canh trở lại.
“Con không chấp nhận.”
Tiệc đính hôn vẫn được tổ chức như thường.
Kỷ Hồng Viễn quá coi trọng thể diện.
Chỉ cần tiền bỏ ra đủ nhiều, đèn đủ sáng, khách khứa đủ sang trọng, ông ta sẽ cảm thấy bê bối tối qua có thể bị che lấp.
Phòng tiệc tràn ngập hoa hồng trắng.
Tháp champagne lấp lánh chói mắt dưới ánh đèn.
Kỷ Thính Tuyết mặc váy cao cấp đặt riêng, mặt tái nhợt, giống như một đóa hoa bị mưa dập nát.
Bùi Tư Việt đứng cạnh cô ta, bảo vệ rất chặt.
Khi tôi mặc một chiếc sơ mi trắng đã giặt mềm bước vào, ánh mắt xung quanh lập tức đổ dồn tới.
“Đây là thiên kim thật à?”
“Nhìn đúng là không giống người nhà họ Kỷ lắm.”
“Nghe nói vì tiền mà đưa chị nuôi vào đồn cảnh sát.”
“Chậc, lớn lên bên ngoài nên cứng đầu, cũng hoang dã.”
Tôi không dừng bước.
Phương Tri Ý ngồi ở hàng sau, khẽ gật đầu với tôi.
Kỷ Thính Tuyết vừa thấy tôi, hốc mắt lập tức đỏ lên.
Cô ta kéo Bùi Tư Việt đi tới.
“Nam Kiều, em có thể tới, chị rất vui.”
Giọng không lớn không nhỏ.
Vừa đủ để những người xung quanh nghe thấy.
“Chuyện hôm qua là chị sai.”
“Em trách chị cũng không sao.”
“Nhưng hôm nay là ngày rất quan trọng của chị và Tư Việt.”
“Chị xin em, đừng tiếp tục làm bố mẹ khó xử.”
Cúi đầu trước.
Khóc trước.
Đặt mình vào vị trí nạn nhân trước.
Như vậy bất kể tôi nói gì cũng giống như đang bắt nạt cô ta.
Bùi Tư Việt lạnh lùng nhìn tôi.
“Thính Tuyết đã xin lỗi.”
“Tiền sinh hoạt nhà họ Kỷ cũng sẽ bù cho cô.”
“Đừng tiếp tục dùng tiền để làm nhục cô ấy.”
Tôi nhìn anh ta, suýt nữa không nhịn được cười.
Dùng tiền làm nhục cô ta?
Vậy tám trăm của tôi tính là gì?
Thử thách sinh tồn trong hào môn sao?
Tôi không để ý đến họ.
Đợi đến khi bài phát biểu đính hôn bắt đầu, Kỷ Thính Tuyết được mời lên sân khấu.
Cô ta cầm micro, nước mắt rơi vừa đúng lúc.
“Gần đây trong nhà xảy ra một vài chuyện không vui.”
“Nam Kiều là em gái tôi, sau khi em ấy trở về, tôi vẫn luôn muốn chăm sóc em ấy.”
“Nhưng cách làm của tôi không đúng, khiến em ấy hiểu lầm.”
Cô ta nhìn tôi.
“Tôi sẵn sàng chịu trách nhiệm về sai lầm của mình.”
“Chỉ mong Nam Kiều đừng tiếp tục cảm thấy tôi đã cướp hết mọi thứ của em ấy.”
Dưới sân khấu vang lên những tiếng thở dài.
Tô Vãn Nghi che miệng khóc.
Sắc mặt Kỷ Hồng Viễn căng cứng nhưng không ngăn cản.
Ánh mắt trưởng bối nhà họ Bùi nhìn tôi đã cực kỳ không tốt.
Kỷ Thính Tuyết tiếp tục:
“Tôi chưa từng muốn chiếm tiền của em ấy.”
“Số tiền sinh hoạt đó, tôi chỉ giữ hộ.”
“Chuyện chiếc ghim cài là do tôi sụp đổ cảm xúc nên làm sai.”
“Tôi thật sự chưa từng muốn hại em ấy.”
Câu nào cũng giống đang nhận lỗi.
Nhưng câu nào cũng đang tẩy trắng.
Tôi đứng lên.
Nhân viên nhận chiếc USB trong tay tôi.
Màn hình lớn đột nhiên chuyển hình.
Trang đầu tiên là lịch sử phê duyệt Tô Vãn Nghi mỗi tháng chuyển tám mươi nghìn cho Kỷ Thính Tuyết.
Trang thứ hai là Kỷ Thính Tuyết mỗi tháng chuyển tám trăm cho tôi.
Trang thứ ba là giấy xác nhận Kỷ Thính Tuyết nộp cho bộ phận tài chính.
Trên đó viết rằng tôi đã nhận đủ tám mươi nghìn.
Chữ ký xiêu vẹo.
Trang thứ tư là kết luận giám định chữ viết sơ bộ.
Không phải do chính chủ viết.
Phòng tiệc lập tức im phăng phắc.
Máu trên mặt Kỷ Thính Tuyết từ từ rút sạch.
“Nam Kiều, cô đã hứa hôm nay không làm ầm rồi mà!”
Tôi cầm micro.
“Tôi chưa từng hứa.”
“Còn nữa, đây không gọi là làm ầm.”
“Đây gọi là đối chiếu sổ sách.”
Màn hình tiếp tục kéo xuống.
Lịch sử trả nợ vay trực tuyến.
Lịch sử mua hàng xa xỉ.
Đơn đặt khách sạn trên đảo.
Chứng từ mua đồng hồ nam.
Mỗi khoản đều xuất hiện ngay sau khi tám mươi nghìn được chuyển tới.
Người nhận hàng, người lưu trú, người sử dụng nhiều lần xuất hiện tên Bùi Tư Việt.
Bùi Tư Việt đột ngột đứng lên.
“Kỷ Nam Kiều!”
Phương Tri Ý cũng đứng lên.
“Anh Bùi, nơi công cộng xin chú ý lời nói.”
“Những tài liệu này đã được bảo toàn chứng cứ. Nếu anh cho rằng không đúng sự thật, anh có thể xử lý theo pháp luật.”
Sắc mặt Bùi Tư Việt xanh mét.
Tôi nhìn Kỷ Thính Tuyết.
“Chị nói chị giữ hộ tôi.”
“Vậy tại sao tiền sinh hoạt của tôi lại chảy vào khoản vay của chị, túi xách của chị, khách sạn của chị và đồng hồ của vị hôn phu chị?”
Môi Kỷ Thính Tuyết run rẩy.
Không nói nổi một chữ.
Tôi chuyển sang đoạn ghi âm cuối cùng.
Câu nói của cô ta trong phòng tôi rõ ràng đến chói tai.
“Nhà họ Kỷ nuôi chị hai mươi năm, em vừa về đã muốn lấy hết mọi thứ?”
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: https://vivutruyen.net/so-no-khong-con-giau/chuong-6/

