Thậm chí đến kiếp thứ tư, ta còn muốn tha cho bọn họ một mạng, sống một cuộc đời bình yên.

Đáng chết! Tất cả bọn họ đều đáng chết!

Ta đột ngột xoay người, giơ tay lấy thanh trường kiếm trấn trạch trên giá cổ vật xuống.

Rút kiếm.

Giữa ánh mắt ngơ ngác và kinh hãi của bọn họ, ta vung một kiếm giết một người.

08

Tiếng chuông leng keng vang lên.

“Lận công tử là người xuất chúng trong chốn nho lâm, Triệu công tử lại có tài kinh thương như Bạch Khuê, cả hai đều là tuấn kiệt trẻ tuổi. Du Ninh, muội muốn chọn ai làm phu quân?”

Ta không nhiều lời, lập tức xoay người rút trường kiếm.

Sau khi từng bị ta rút kiếm cắt cổ ở vòng trước, bọn họ lập tức bỏ chạy.

Nhưng khi còn nhỏ, cơ thể ta yếu ớt, mẫu thân thương xót ta nên đặc biệt mời danh sư, quanh năm dạy ta kiếm thuật để rèn luyện thân thể.

Đối phó với bọn họ, dư sức.

Bọn họ không thể chạy thoát.

Kiếm quang lên xuống, lưỡi kiếm xuyên qua cơ thể.

Lận Ngọc, Tề Phù và Khương Nghiễn lần lượt ngã xuống đất, hoàn toàn mất đi hơi thở.

Ta chỉ giữ lại Lận mẫu.

Lưỡi kiếm sắc bén áp chặt lên cổ bà ta:

“Nói! Đây rốt cuộc là nơi nào? Tại sao ta lại hết lần này đến lần khác lặp lại vòng luân hồi?”

Lận mẫu sợ đến mức hai chân run rẩy:

“Là… là trọng sinh…”

“Đừng nói với ta những lời vô nghĩa về trọng sinh! Đây căn bản không phải trọng sinh!”

Cổ tay ta hơi trầm xuống, lưỡi kiếm rạch ra một vết máu nông.

“Ta… ta cũng không biết.”

“Không biết sao?”

Ta cười lạnh.

“Vậy để ta nói, bà nghe cho rõ.”

“Trong mỗi lần tuần hoàn, nhìn bên ngoài, dường như các người là thịt cá, còn ta là dao thớt.

“Thế nhưng khi hoàn thành nguyện vọng của ta, các người lại giống như thần tiên, không gì không làm được.

“Nhưng lúc ta giết các người, năng lực thông thiên triệt địa ấy lại biến mất, các người yếu ớt như trẻ nhỏ, hoàn toàn không có sức phản kháng. Rốt cuộc là tại sao?

“Là các người không thể…”

Ta dừng lại một lát.

“Hay là không dám?”

Đồng tử Lận mẫu co rút.

Trong lòng ta lập tức hiểu rõ.

Ta giữ lại Lận mẫu chính là để thăm dò.

Lận Ngọc và huynh trưởng đều là ngụy quân tử, Tề Phù bề ngoài yếu đuối nhưng lòng dạ gian trá. Ba người bọn họ giỏi nhất là diễn kịch, che giấu tâm tư.

Còn Lận mẫu…

Ngày hôm sau khi ta vừa thành thân, bà ta đã không chờ nổi mà ép ta giao ra của hồi môn.

Trong lần “trọng sinh” thứ ba, bà ta cũng là người đầu tiên không kiềm chế được, vội vội vàng vàng muốn rời đi.

Bà ta không thể che giấu tâm tư của mình.

“Từng người trong các người vì cầu xin ta tha thứ, đều sẵn lòng tự làm tổn thương bản thân. Vậy ta đoán, những vòng lặp không ngừng này chính là để cầu ta buông bỏ, cầu ta quên đi huyết hải thâm thù, cầu ta hoàn toàn tha thứ cho các người.”

Nhìn Lận mẫu mặt trắng như giấy, ánh mắt ta lạnh lẽo như băng.

“Đừng hòng!

“Chỉ cần lặp lại một lần, ta sẽ giết các người một lần!

“Cho dù chết cũng không ngừng!”

Lận mẫu hoàn toàn suy sụp, nước mắt nước mũi giàn giụa:

“Ta cầu xin ngươi! Hãy tha cho chúng ta đi! Kiếp sau chúng ta sẽ làm trâu làm ngựa, mặc ngươi sai khiến. Kiếp này, ngươi hãy tha cho chúng ta!”

Kiếp này.

Quả nhiên, ta đã đoán đúng.

Không có trọng sinh gì cả. Ta vẫn đang ở trong “kiếp đầu tiên”.

Ta túm chặt vạt áo Lận mẫu:

“Các người đã dùng tà thuật gì? Phải làm thế nào mới có thể ra ngoài?”

Lận mẫu ngậm miệng không nói, chỉ lẩm bẩm cầu xin tha mạng.

“Bà không nói cũng không sao. Ta đoán vòng tuần hoàn này cuối cùng cũng sẽ có điểm kết thúc.”

Phản ứng của Lận mẫu lại một lần nữa chứng minh suy đoán của ta.

Ta đột ngột dùng sức.

Trường kiếm mạnh mẽ quét qua.

Chất lỏng ấm nóng bắn lên mặt ta.

“Các người cứ việc nhốt ta, cứ việc lặp đi lặp lại.

“Ta sẽ không ngừng giết, hết lần này đến lần khác.

“Cuối cùng sẽ có một ngày, ta trở về hiện thực và tự tay kết liễu các người!”

09

“Đạo trưởng, Khương Du Ninh điên rồi!”

Bên tai vang lên tiếng khóc kinh hoàng, méo mó của Lận mẫu.

Lần này khi mở mắt, ta không trở về ngày tuyển rể.

Toàn thân ta nhẹ bẫng, lơ lửng giữa không trung.

Đập vào mắt là một linh đường trang nghiêm, lạnh lẽo.

Người đang nằm trong quan tài đen kịt chính là…

Ta.

Bốn người Lận Ngọc mang vẻ mặt lo lắng, hoảng hốt. Trước mặt bọn họ là một lão đạo sĩ độc nhãn.

Đạo trưởng khẽ phất phất trần:

“Năm đó, khi bần đạo đi ngang qua nơi này, nhận thấy oán khí ngút trời, lệ quỷ sắp thành hình, nên mới để các người tiến vào mộng cảnh hóa giải oán niệm của nàng ta.

“Hai lần đầu, oán khí của nàng ta rõ ràng đã suy giảm, gần như sắp được hóa giải. Đến lần thứ ba, các người đã làm gì khiến oán niệm của nàng ta tăng mạnh?”

Sắc mặt Tề Phù vặn vẹo:

“Tiện nhân Khương Du Ninh muốn chúng ta cắt lưỡi, khoét mắt, chúng ta đều làm theo. Chúng ta cũng nghe lời đạo trưởng, cố gắng chiều theo nàng ta. Thật sự không biết nàng ta còn điều gì không hài lòng!”

Huynh trưởng tức giận nói:

“Ta luôn đi theo bên cạnh nàng ta làm tùy tùng. Nàng ta muốn thứ gì, ta đều giúp nàng ta thực hiện. Từ nhỏ nàng ta đã ngang ngược, bá đạo, được đối xử tốt đẹp, viên mãn đến vậy mà vẫn không biết đủ!”

Lận mẫu sợ hãi sờ lên cổ: