Tôi sắp xếp toàn bộ bằng chứng, liên lạc với mấy đồng nghiệp cũng từng bị cô ta chiếm đoạt thành quả.
Đầu dây bên kia im lặng.
“Đồng chí Thẩm, bỏ đi. Chồng cô ta là chỉ huy chiến khu.”
“Chúng tôi đều làm việc trong hệ thống chiến khu, thật sự không thể đắc tội.”
“Cô đấu không lại đâu.”
Tôi đặt điện thoại xuống, nhìn chồng giấy trên bàn.
Không biết phải làm gì.
Ba ngày sau, tôi đột nhiên nhận được một kiện hàng.
Không có thông tin người gửi.
Mở ra, bên trong là một bản báo cáo xét nghiệm quan hệ cha con.
Đơn vị giám định là Bệnh viện Số Hai Chiến khu, ngày tháng là sáu năm trước.
Đối tượng giám định: Phó, người bị nghi là cha; con trai của Liễu.
Kết luận giám định: Mức độ tương đồng ADN là 0%, loại trừ quan hệ cha con ruột.
Tôi chết lặng.
Đứa bé Liễu Thanh Thanh mang thai sáu năm trước vốn không phải con của Phó Lẫm Uyên.
Tôi run tay lật đến trang cuối, người ký giám định là Triệu Chí Bình.
Tôi có ấn tượng với cái tên này. Ông ấy là chủ nhiệm khoa giám định đã nghỉ hưu của Bệnh viện Số Hai Chiến khu.
Thông qua những mối quan hệ cũ, tôi tìm được địa chỉ nhà ông ấy.
Sau khi gõ cửa, tôi đi thẳng vào vấn đề. Nhìn thấy tôi, ánh mắt ông ấy né tránh.
“Cô Thẩm, tôi không giúp được cô.”
Ông định đóng cửa.
Tôi dùng chân chặn khe cửa:
“Bác sĩ Triệu, tôi chỉ muốn biết sự thật.”
Ông thở dài, cho tôi vào nhà.
Tôi ngồi trên sofa, ông đi rót nước.
Tay ông run liên tục.
“Bác sĩ Triệu, có người từng tìm ông làm giả báo cáo xét nghiệm quan hệ cha con, đúng không?”
Ông cầm cốc, không dám nhìn tôi.
“Đúng.”
“Bản tôi đang cầm mới là bản thật, đúng không?”
Ông im lặng.
Tôi đặt cốc xuống.
“Sáu năm trước, có người mang báo cáo giả đến nhờ ông đóng dấu và đưa cho ông một khoản tiền lớn, phải không?”
Ông nhắm mắt, gật đầu.
“Người đó là ai?”
“Mẹ của Liễu Thanh Thanh.”
Giọng ông rất thấp.
“Bà ta nói con gái mình bị lừa, đứa trẻ không phải con nhà họ Phó, nhưng trong hoàn cảnh ấy bà ta muốn giữ được đứa bé nên chỉ có thể làm như vậy.”
“Thế nên ông giúp bà ta?”
“Tôi…”
Ông ôm mặt.
“Con trai tôi bị mẹ của Liễu Thanh Thanh khống chế, vợ tôi vì chuyện đó mà phát bệnh, cho nên…”
Tôi lấy điện thoại ra, nhấn nút ghi âm.
“Bác sĩ Triệu, phiền ông nói lại những lời vừa rồi một lần nữa.”
Ông ngẩng đầu nhìn tôi, mắt đỏ hoe.
“Cô Thẩm, tôi có lỗi với cô.”
Ông chậm rãi nói:
“Tôi nhận ba trăm nghìn, làm giả bản xét nghiệm quan hệ cha con đó. Bà ta nói chỉ muốn nhà họ Phó chấp nhận đứa trẻ, sẽ không làm hại bất kỳ ai.”
“Không làm hại bất kỳ ai?”
Tôi lặp lại câu ấy, chỉ cảm thấy vô cùng châm biếm.
“Tôi biết mình sai rồi.”
Ông đứng lên, cúi người thật sâu trước tôi.
“Nếu cô muốn kiện tôi, tôi nhận.”
Tôi tắt ghi âm.
“Tôi không kiện ông.”
Tôi nói.
“Tôi chỉ cần ông làm một việc.”
Tôi bắt đầu điều tra lệnh điều động sáu năm trước.
Tôi tìm người đồng nghiệp năm ấy phụ trách điều động cán bộ đi công tác bên ngoài. Bây giờ cô ấy đã được thăng hai cấp.
“Thẩm Tiêu, sao cô lại đến đây?”
Vẻ mặt cô ấy ngượng ngùng.
“Tôi muốn xem lệnh điều động sáu năm trước.”
“Chuyện này…”
“Đại úy Lâm, giúp tôi một việc.”
Cô ấy do dự rất lâu, cuối cùng vẫn đưa tôi vào phòng lưu trữ hồ sơ.
Tập tài liệu rất mỏng, chỉ có vài trang.
Trong văn bản điều động có chữ ký tay của Phó Lẫm Uyên. Phần ghi chú là nét chữ của Liễu Thanh Thanh:
“Đồng chí này không đủ khả năng đảm nhiệm chức vụ nghiên cứu viên tại Viện Nghiên cứu Quân khu Bắc Thành, kiến nghị điều động sang Chiến khu Nam Sudan để nâng cao năng lực, thời hạn sáu năm.”
Ngày ký là một tuần trước khi tôi rời đi.
Tôi chụp ảnh lại rồi trả hồ sơ về chỗ cũ.
Bước ra khỏi tòa nhà làm việc của Quân khu Bắc Thành, ánh mặt trời chói mắt.
Tôi tìm những đồng đội từng cùng tham gia dự án công tác tại Nam Sudan năm ấy.
Một trong số họ là kỹ thuật viên tên Vệ Quân, hiện phụ trách một phần dự án cốt lõi của viện nghiên cứu.
Anh cho tôi xem email trong máy tính.
Sáu năm trước, những báo cáo kỹ thuật tôi gửi về viện nghiên cứu lần nào cũng bị trả lại với lý do “không được thông qua xét duyệt”, yêu cầu chỉnh sửa.
Nhưng sau khi chỉnh sửa, tên tác giả lại biến thành Liễu Thanh Thanh.
Trong các email trao đổi thể hiện rất rõ Phó Lẫm Uyên tự mình trả lời:
“Chỉnh sửa theo ý kiến của Liễu Thanh Thanh, thành quả chia sẻ chung.”
“Chia sẻ?”
Tôi cười lạnh.
“Nghiên cứu viên Thẩm, chúng tôi đều thấy bất công thay cho cô.”
Vệ Quân nói.
“Thành quả cô vất vả làm ra cuối cùng đều trở thành áo cưới cho người khác.”
Tôi sao chép toàn bộ email. Khi tôi rời đi, Vệ Quân đuổi theo.
“Nghiên cứu viên Thẩm, cẩn thận một chút. Thế lực của Chỉ huy Phó trong quân khu đã ăn sâu bén rễ.”
Tôi gật đầu.
Châm biếm nhất là tôi phát hiện đứa con thứ hai của Liễu Thanh Thanh cũng không phải của Phó Lẫm Uyên.
Một y tá trong viện quân y là vợ của đồng đội từng cùng tôi ở Nam Sudan. Cô ấy lén nói với tôi:
“Trong thời gian Liễu Thanh Thanh mang thai, thường xuyên có một người đàn ông đến thăm cô ta. Anh ta đeo kính, trông rất trí thức. Tôi từng nghe họ nói đợi lấy được tài nguyên thì sẽ rời đi.”
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: https://vivutruyen.net/sau-nam-xa-xu/chuong-6/

