Từ hôm đó, mẹ bắt đầu dùng cách mạnh mẽ quen thuộc của bà để chăm sóc tôi.
6
6
Trong phòng bệnh có thêm hai chuyên gia dinh dưỡng hàng đầu, còn có ba điều dưỡng đặc biệt thay ca trực hai mươi bốn giờ.
Đồ ăn mỗi ngày đều được cân theo gram, tính toán chính xác thành phần dinh dưỡng.
Chỉ cần tôi hơi động một chút, hộ lý sẽ lập tức tiến lên hỏi thăm.
Cảm giác bị người ta vây quanh và hầu hạ toàn diện như vậy khiến tôi cực kỳ không quen.
Khi ở trong núi, ngay cả một ngụm nước sạch tôi cũng phải tự đi ra giếng gánh.
Tôi nhìn hàng hộ lý đứng thành một dãy bên giường, bất lực thở dài.
“Mọi người ra ngoài đi, tôi muốn ở một mình một lát.”
Các hộ lý nhìn nhau, không ai dám động.
Mẹ ngồi trên sofa, nhanh chóng lật xem tài liệu, đầu cũng không ngẩng lên nói:
“Họ là chuyên nghiệp, có thể chăm sóc con tốt.”
Tôi nhíu mày, dạ dày lại bắt đầu âm ỉ đau.
“Con không cần.”
Động tác trên tay bà khựng lại, bà đặt tài liệu xuống, ánh mắt cố chấp nhìn sang.
“Con cần, cơ thể con đã không thể có bất kỳ sơ suất nào nữa.”
Chúng tôi giằng co.
Tôi nhìn ánh mắt kiên quyết của bà, biết cứng đối cứng là vô dụng.
Cơn đau quặn trong dạ dày ngày càng rõ ràng, trên trán tôi rịn ra mồ hôi lạnh.
Tôi nhắm mắt, khẽ gọi một tiếng.
“Mẹ.”
Chỉ một chữ này thôi, mẹ đã sững người.
Bà ngơ ngác nhìn tôi, đáy mắt lóe lên một tia mừng như điên.
Tôi yếu ớt thở ra.
“Con thật sự không quen như vậy.”
Bà lập tức đứng dậy, giọng run rẩy phất tay với những hộ lý kia.
“Ra ngoài, tất cả ra ngoài.”
Phòng bệnh cuối cùng cũng yên tĩnh.
Bà đi đến bên giường, kéo chăn gọn lại cho tôi, động tác cẩn thận từng li từng tí, như sợ tôi hối hận.
Buổi chiều, chủ nhiệm Vương quay về.
Ông bước vào phòng bệnh, nhìn các chỉ số của tôi, thở dài một hơi thật dài.
“Tẫn Hòa, thử nghiệm lâm sàng mà bệnh viện đang tiến hành dành cho ung thư dạ dày giai đoạn cuối.”
“Đây là một loại thuốc mới, rủi ro rất lớn, tác dụng phụ cũng mạnh.”
“Nhưng đây là cách duy nhất hiện tại có thể kéo dài tuổi thọ của cháu.”
Tôi nhìn chủ nhiệm Vương, không do dự.
“Cháu đồng ý thử.”
Chỉ cần có thể sống tiếp, đau đến đâu tôi cũng sẵn lòng chịu.
Mẹ đứng bên cạnh, siết chặt nắm tay, móng tay bấm vào lòng bàn tay.
Không lâu sau, cửa phòng bệnh bị gõ vang.
Một cấp dưới của nhà họ Thẩm đi vào, trong tay cầm mấy phần tài liệu.
“Tổng giám đốc Thẩm, về phương án sơ bộ liên hôn với nhà họ Liễu, bên nhà họ Liễu đã gửi qua rồi.”
Tôi quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, giả vờ như không nghe thấy.
Mẹ nhìn tôi một cái, lạnh mặt dặn dò:
“Đi từ chối phương án đã định trước đó của nhà họ Liễu, nói đối tượng liên hôn đổi rồi.”
Cấp dưới sững ra một chút, vội vàng lui ra ngoài.
Mẹ đi đến bên giường, giúp tôi chỉnh lại mấy sợi tóc mai lòa xòa, giọng mềm xuống.
“Chuyện liên hôn, mẹ sẽ nói rõ với nhà họ Liễu, đối tượng đổi thành con và Thị An.”
Tôi kinh ngạc quay đầu lại.
Bà nhìn tôi, ánh mắt kiên định.
“Mộc Đình và Thị An vốn đã không thân, mẹ cũng sẽ không tùy tiện ghép uyên ương.”
“Chờ cơ thể con khỏe hơn, chúng ta sẽ tổ chức tiệc đính hôn.”
Tôi nghe những lời này, trong lòng ngổn ngang đủ vị.
Đang nói, Liễu Thị An đẩy cửa đi vào.
Rõ ràng anh đã nghe thấy những lời vừa rồi.
Anh bước nhanh đến trước giường, đáy mắt sâu thẳm hiện lên ý cười.
“Anh chỉ nhận em thôi, Hứa Tẫn Hòa.”
Tôi nhìn anh, vành mắt hơi nóng, nắm ngược lấy tay anh.
Thử nghiệm lâm sàng thuốc mới bắt đầu.
Chủ nhiệm Vương không lừa tôi, tác dụng phụ quả thật rất lớn.
7
7
Sau khi thuốc đi vào cơ thể, giống như có một con dao không ngừng khuấy đảo trong dạ dày.
Tôi thường đau đến toàn thân run rẩy vào ban đêm, mồ hôi lạnh thấm ướt đồ bệnh nhân.
Cơn đau này còn khó chịu hơn cả lúc tôi bị đánh trong núi.
Mỗi khi đến lúc này, Liễu Thị An sẽ ngồi bên giường.
Anh xoa tay cho ấm, sau đó nhẹ nhàng đặt lên bụng tôi.
Lòng bàn tay anh rộng và ấm, truyền tới từng luồng hơi ấm không ngừng.
“Đau thì cắn anh đi.”
Anh thấp giọng nói, đưa bàn tay còn lại đến bên miệng tôi.
Tôi cắn chặt răng, lắc đầu.
Tôi không nỡ.
Sáng hôm đó, Thẩm Mộc Đình giống như cái đuôi nhỏ đi theo sau mẹ vào phòng bệnh.
Trong tay cô ấy xách cháo vừa mua, đôi mắt sáng long lanh nhìn tôi.
“Chị, hôm nay chị thấy thế nào?”
Tiếng gọi chị này vô cùng tự nhiên.
Tôi sững ra một chút, trong lòng dâng lên một dòng ấm áp.
“Đỡ hơn nhiều rồi.”
Tôi nhẹ giọng trả lời.
Mẹ ngồi bên cạnh, yên lặng nhìn chúng tôi, khóe môi mang theo một tia ý cười.
Thẩm Mộc Đình ghé đến bên tai tôi, lén nói:
“Chị, chị không biết mẹ lợi hại đến mức nào đâu.”
“Bà ấy đi điều tra chuyện mười lăm năm qua của chị trong núi.”
“Hôm qua, những kẻ từng bắt nạt chị như trưởng thôn, còn có tên độc thân già từng đánh chị, đều bị nhổ tận gốc, tống vào tù rồi.”
Tôi kinh ngạc nhìn về phía mẹ.
Bà cúi đầu xem điện thoại, dường như không chú ý đến động tĩnh bên này.
Thẩm Mộc Đình nhìn bóng lưng mẹ với ánh mắt đầy sùng bái.
“Em chưa từng thấy mẹ dùng quan hệ của gia đình vì chuyện riêng. Bà ấy thật sự muốn bảo vệ chị.”
Tôi cụp mắt, ngón tay vô thức miết góc chăn.

