“Huynh thật sự không biết sao? Nếu kế hoạch của huynh hôm đó thành công, thanh danh của ta bị bại hoại, sau này ta sẽ vì thế mà hôn sự khó khăn, sẽ sống trong lời chỉ trỏ của người đời, thậm chí có thể bị lời đồn nhấn chìm, mất đi một mạng!”
Ta nói từng chữ đanh thép:
“Huynh thật sự không biết sao!”
05
Huynh trưởng im lặng.
“Nếu huynh biết, vậy huynh chính là biết rõ sẽ hại chết muội ruột của mình, nhưng vẫn vì một dưỡng muội mà mặc kệ sống chết của muội ruột. Huynh chính là ích kỷ ác độc!”
Giọng ta đầy mỉa mai.
“Nếu huynh không biết, vậy huynh chính là tự đại ngu muội, ngu độn như lợn, đáng đời tiền đồ tận hủy!”
Huynh trưởng cúi đầu không nói.
Mẫu thân không còn sức phản bác, chỉ có thể thấp giọng nói:
“Nó dù sao cũng là huynh ruột của con.”
Ta cười khẩy.
“Huynh ấy không xem ta là muội muội ruột, ta cần gì xem huynh ấy là huynh ruột.”
Ta nhìn về phía mẫu thân.
“Nói đến đây, kết cục hôm nay của huynh trưởng cũng có một phần công lao của mẫu thân.”
“Con có ý gì?”
Mẫu thân hoảng sợ nhìn ta.
“Nếu không phải mẫu thân khăng khăng đón Khương Như Mặc đến, lại dặn dò huynh trưởng phải xem Khương Như Mặc như muội muội ruột, huynh trưởng học theo người, học cách thiên vị dưỡng nữ, xem con gái ruột như cỏ rác, khiến người ngoài hiểu lầm giữa bọn họ có tư tình, thì huynh trưởng cũng không rơi vào kết cục này.”
Ta cười khinh.
“Huynh muội ruột còn phải tránh hiềm nghi, mẫu thân lại ngày qua ngày dặn huynh trưởng chăm sóc dưỡng muội, xem dưỡng muội như muội muội ruột mà đối đãi, để đôi huynh muội giả này thân mật quá mức, tạo thành hậu quả hôm nay. Mẫu thân phải chịu trách nhiệm đấy.”
“Muội đừng có tâm tư dơ bẩn! Muội biết rõ ta và Như Mặc trong sạch, ta chỉ xem nàng ấy là muội muội!”
Huynh trưởng thẹn quá hóa giận, trừng mắt nhìn ta.
Ta lại cong môi, vẻ mặt châm chọc.
“Có tư tình hay không quan trọng sao? Cũng giống như việc huynh nói trong yến tiệc rằng ta nhỏ nhen hay ghen, cướp đồ của Khương Như Mặc, chuyện đó có thật hay không quan trọng sao? Huynh biết rõ không phải thật, nhưng vẫn muốn rêu rao ra ngoài để bại hoại danh tiếng của ta, bởi vì huynh biết người ngoài không quan tâm sự thật, chỉ truyền lời đồn.”
Ta đi đến trước mặt huynh trưởng, từ trên cao nhìn xuống huynh ấy.
“Bây giờ huynh tự bê đá đập chân mình. Những lời đồn mà huynh mưu toan trút lên người ta đã quay lại trên người huynh, cũng khiến huynh nếm thử mùi vị trăm miệng cũng không thể biện bạch!”
Huynh trưởng giận đến cực điểm, đứng dậy muốn đánh ta.
Phụ thân chắn trước mặt ta, cản huynh ấy lại.
Huynh trưởng đầy mặt kinh ngạc.
Huynh ấy không ngờ phụ thân trước giờ luôn thiên vị mình lại giúp ta.
“Như Tương nói không sai. Hôm nay ngươi có kết cục này, là tự làm tự chịu!”
Huynh trưởng lảo đảo lùi lại mấy bước, ôm ngực ho dữ dội.
Phụ thân quay sang nhìn ta.
“Như Tương, bây giờ con là đứa con duy nhất của Đào gia rồi. Hy vọng của Đào gia đặt trên người con.”
Phụ thân đã lớn tuổi, dù nạp thiếp sinh con cũng không kịp bồi dưỡng nữa.
Huynh trưởng phế rồi.
Phụ thân lại không có con nối dõi khác.
Ông đánh chủ ý lên người ta.
“Để Như Tương chiêu tế. Ở rể đổi họ, ghi vào tộc phổ Đào gia ta. Nâng đỡ người ở rể, rạng rỡ cũng là môn mi Đào gia ta!”
Lời phụ thân vừa thốt ra, mọi người có mặt đều kinh hãi biến sắc.
Huynh trưởng càng lộ vẻ đau đớn.
“Phụ thân, người muốn vứt bỏ con sao?”
Phụ thân lạnh lùng liếc huynh trưởng một cái.
“Như Hoài, ngươi đã phế rồi. Bệ hạ đang độ tráng niên, đắc tội bệ hạ, đời này ngươi không thể trở về kinh nữa. Như Tương bây giờ mới là hy vọng duy nhất của Đào gia.”
“Phụ thân!”
Huynh trưởng tức giận công tâm, phun ra một ngụm máu rồi ngất đi.
06
Khương Như Mặc bị đưa về nhị phòng Khương gia ở Hoài Thành.
Trước khi đi, nàng ta khóc lóc làm loạn, không chịu đi.
Nàng ta chạy đến cầu xin mẫu thân.
Mẫu thân đang chăm sóc huynh trưởng nằm liệt giường, không gặp nàng ta.
Tiền đồ của huynh trưởng tận hủy, mẫu thân oán Khương Như Mặc.
Huynh trưởng nghe thấy động tĩnh muốn giúp Khương Như Mặc, lại bị mẫu thân giữ lại.
“Con à, con sắp phải đi Dương Châu rồi, phụ thân con không dung nổi nó. Con giữ nó lại, là muốn dẫn nó theo đến Dương Châu sao?”
Mẫu thân nước mắt như mưa.
“Nó lấy thân phận gì theo con đến Dương Châu? Đến Dương Châu rồi hai đứa không rõ ràng, tin truyền về kinh đô, con muốn đến cả chức thông phán cũng không giữ được, bị giáng hết lần này đến lần khác sao?”
Huynh trưởng sững người.
Đến bây giờ huynh ấy vẫn cảm thấy mình và Khương Như Mặc không sai, vẫn trong sạch rõ ràng.
Nhưng con đường làm quan của huynh ấy đã bị hủy, tất cả đều mất rồi.
Nếu còn dính dáng đến Khương Như Mặc, sau này thứ huynh ấy mất sẽ càng nhiều hơn.
Huynh ấy sợ rồi.
Thế là huynh ấy rút tay về, im lặng.
Khương Như Mặc la hét trong phủ, không ai ra ngoài để ý đến nàng ta.
Cuối cùng vẫn là ta chê ồn nên ra mặt, sợ âm thanh truyền ra ngoài khiến Đào phủ càng mất mặt hơn.
“Tìm hai ma ma khỏe mạnh, áp giải nàng ta lên xe ngựa.”
Nàng ta chỉ là một nữ tử, không vùng thoát được.

