“Dù sao tỷ còn trẻ, sau này vẫn còn cơ hội mà.”

Ta nhìn chằm chằm vào mặt nàng ta:

“Ngươi nói gì?”

Liễu thị lùi nửa bước về phía Cố Trường Uyên, giọng lập tức trở nên ấm ức:

“Nếu tỷ tỷ không muốn, muội cũng không ép……”

Tay Cố Trường Uyên đặt lên vai Liễu thị, nhìn ta, giọng thản nhiên:

“Nàng ấy nói có lý.”

“Đứa bé này của nàng đến không đúng lúc.”

Ta đặt tay lên bụng, lùi lại một bước.

“Cố Trường Uyên, đây là cốt nhục của ngươi.”

“Ta biết.”

Hắn nói:

“Nhưng ta và Liễu nhi có tình cảm từ nhỏ, ta không thể phụ nàng ấy.”

Ngay sau đó, một bà tử bưng một bát thuốc đen sì tới trước mặt ta.

Ta vung tay đánh đổ bát thuốc:

“Ta không uống!”

Cố Trường Uyên sa sầm mặt:

“Thẩm Minh Thư, đừng có không biết tốt xấu!”

Hắn phất tay:

“Người đâu, giữ nàng ta lại, ép uống thuốc!”

Hai bà tử tiến tới giữ chặt hai cánh tay ta.

Ta liều mạng giãy giụa, bụng bỗng đau quặn từng cơn.

Liễu thị lại bưng một bát thuốc khác lên, chậm rãi bước về phía ta.

Đúng lúc ấy, ta cảm giác có thứ gì đó ấm nóng chảy dọc xuống chân.

Ta cúi đầu nhìn.

Trên vạt váy loang ra một mảng đỏ tươi.

“Ta ra máu rồi……”

Tất cả mọi người đều dừng lại.

Cố Trường Uyên cau mày, nhìn vết máu trên váy ta một cái, sau đó lại quay người, trước tiên đỡ lấy Liễu thị.

“Liễu nhi bị kinh sợ rồi, mau về nghỉ ngơi.”

Ta mềm nhũn ngã xuống đất, máu vẫn từng chút từng chút rỉ ra.

Vậy mà chẳng có lấy một người tới đỡ ta dậy.

Chưa đầy nửa canh giờ, bên ngoài cửa Hầu phủ vang lên tiếng khóc the thé.

“Con gái!! Tránh ra!! Tất cả tránh ra cho người ta!!”

Cha ta mang đôi hài thêu hoa xông vào chính đường.

Vừa nhìn thấy máu trên vạt váy ta, nước mắt ông lập tức tuôn như mưa.

Cố Trường Uyên cau mày nhìn ông:

“Ngươi là một tên tướng quân ẻo lả, chạy tới đây làm gì? Chẳng lẽ muốn dùng nước mắt dìm chết ta?”

Cha ta “oa” một tiếng khóc càng lớn.

Ông đột nhiên quay người, gân cổ hét ra ngoài đại môn Hầu phủ:

“Nương tử——!! Hắn bắt nạt con gái chúng ta!! Còn mắng người ta nữa đó!!”

Ngay giây tiếp theo, đại môn Hầu phủ bị một cước đá bay.

Một nữ nhân thân khoác hàn giáp đứng ngoài cửa.

Phía sau bà, hai mươi vạn thiết kỵ Trấn Bắc dàn trận kín cả trường nhai, đông nghìn nghịt không thấy điểm cuối.

Bà sải một bước vào chính đường, mũi đao chỉ thẳng yết hầu Cố Trường Uyên.

“Kẻ nào động đến con gái ta?”

5

Mảnh gỗ vụn bay xa ba trượng, Cố Trường Uyên đột nhiên quay phắt lại.

Phản ứng đầu tiên của hắn không phải sợ hãi, mà là ngơ ngác.

“Ngươi…… ngươi là ai?!”

Mẫu thân ta không để ý đến hắn.

Cha ta đã lăn lê bò tới bên cạnh ta, ôm lấy ta khóc rống lên:

“Con gái! Cha tới muộn rồi! Con chảy nhiều máu quá! Hu hu hu……”

“Nương tử! Mau tới nhìn con gái đi! Con bé chảy máu rồi!”

Mẫu thân thu hồi ánh mắt, sải bước vào chính đường.

Cố Trường Uyên theo bản năng lùi nửa bước, rồi lập tức dừng lại, nghiêm giọng quát:

“Ta đang hỏi ngươi đấy! Ngươi là ai?! Ai cho phép ngươi xông vào Vĩnh Ninh Hầu phủ?!”

Mẫu thân cuối cùng cũng nhìn hắn một cái.

“Vĩnh Ninh Hầu phải không?”

“Chẳng phải ngươi đã chuẩn bị vạn lượng bạc, đưa bái thiếp cầu kiến Lâm đại tướng quân sao?”

Cố Trường Uyên sửng sốt.

Mẫu thân chống trảm mã đao xuống đất.

“Ta chính là người đó!”

Chính đường im bặt trong thoáng chốc.

Sau đó Cố Trường Uyên bật cười.

“Ngươi?”

Hắn nhìn mẫu thân từ đầu đến chân.

“Lâm đại tướng quân là chiến thần uy chấn thiên hạ, là võ tướng được Hoàng thượng tín nhiệm nhất.”

“Ngươi chỉ là một nữ nhân, tùy tiện mặc bộ áo giáp, kéo mấy người tới đứng thành hàng, liền dám giả mạo Lâm soái?”

Hắn quay đầu nhìn bà mẫu và Liễu thị, bật cười khinh miệt:

“Bọn lừa đảo trong kinh thành càng ngày càng quá quắt.”

Cha ta sốt ruột, vừa khóc vừa chen lời:

“Nàng ấy chính là nương tử của người ta mà! Chính là Lâm đại tướng quân mà ngày nào ngươi cũng nhắc tới đó!”

“Ngươi còn nói muốn tặng bạc cho nàng ấy nữa!”

Cố Trường Uyên nhìn cha ta, ánh mắt chẳng khác nào đang nhìn một kẻ điên.

“Chỉ bằng ngươi? Ngươi mà cưới được Lâm đại tướng quân?”

Hắn cười lắc đầu, bước về phía mẫu thân một bước:

“Ta không biết Thẩm gia đã bỏ bao nhiêu bạc mời ngươi tới diễn vở kịch này.”

“Nhưng Vĩnh Ninh Hầu phủ không phải nơi ngươi có thể làm loạn.”

“Người đâu!”

Hắn vừa ra lệnh, gia đinh bên ngoài lập tức vây tới.

“Bắt nữ nhân giả mạo Lâm soái này lại cho ta!”

Bốn gia đinh đồng loạt xông lên.

Mẫu thân thậm chí còn chẳng cần rút đao.

Tay trái đẩy một cái, gia đinh thứ nhất lập tức đâm sầm vào người thứ hai.

Khuỷu tay phải thúc một cú, tên thứ ba bay thẳng ra ngoài, đập vào cột.

Tên thứ tư còn chưa kịp tới gần, bà đã đá một cước vào ngực hắn, khiến cả người hắn ngã xuống đất rồi trượt xa hai trượng.

Nụ cười trên mặt Cố Trường Uyên cứng lại.

Cha ta đứng bên cạnh vỗ tay:

“Nương tử giỏi quá!!”

Cố Trường Uyên nuốt nước bọt, nhưng vẫn không chịu lùi:

“Biết chút võ công thì có gì ghê gớm? Tùy tiện tìm một giáo đầu võ quán trong kinh thành cũng có thể đánh ngã vài tên gia đinh!”

Mẫu thân nhìn hắn, không nhúc nhích.

Cố Trường Uyên cho rằng mình đã nói trúng, khí thế lại tăng thêm ba phần: