“Lò luyện đan của ta hỏng rồi.”
“Hỏng rồi?”
Bà ấy nhíu mày.
“Hỏng như thế nào?”
“Không cẩn thận làm đổ nước thuốc, bị ăn mòn.”
Ta không nói là ai làm.
Rõ ràng Chung Ly Hành không tin, nhưng bà ấy không hỏi thêm, chỉ đứng dậy lấy một chiếc chìa khóa đưa cho ta.
“Đi đi. Đan thất số ba, bên trong có một lò luyện đan tam phẩm. Chỉ cần đừng làm nổ là được.”
Lò luyện đan tam phẩm.
Đó là loại lò có thể luyện đan dược tứ phẩm.
Khi cầm chìa khóa bước vào đan thất, nhịp tim ta đột nhiên nhanh hơn một chút.
Không phải căng thẳng.
Mà là một cảm giác hưng phấn khó có thể diễn tả.
Kiếp trước ta giỏi nhất chuyện gì?
Không phải tăng ca, cũng không phải nhẫn nhịn.
Mà là khi bị ép đến đường cùng, sẽ bùng nổ năng lực hành động khiến chính mình cũng phải sợ hãi.
Rạng sáng ngày khách hàng yêu cầu sửa bản thảo lần thứ ba mươi bảy, ta đã lật đổ toàn bộ phương án, làm lại từ đầu trong vòng năm canh giờ, cuối cùng khiến khách hàng ký ngay hợp đồng dài hạn ba năm.
Kiếp này ta không muốn cuốn nữa.
Nhưng nếu có người cứ nhất quyết ép ta phải cuốn—
Ta sẽ cuốn chết nàng ta.
Ta mở lò luyện đan, lấy nguyên liệu ra.
Đan phương của Trúc Cơ Đan phức tạp gấp ba lần Hồi Nguyên Đan.
Cần bảy vị chủ dược, bốn vị phụ dược, thời gian luyện chế bốn canh giờ.
Ta không hoảng.
Kinh nghiệm lần trước nói cho ta biết, cơ thể của ta dường như có một loại trực giác tự nhiên nào đó.
Người khác cần dùng linh thức khống chế nhiệt độ thật chính xác, còn ta—
Ta chỉ cần đặt tay lên thành lò, đi theo cảm giác.
Nhiệt độ cao, ta tự nhiên muốn giảm lửa.
Nhiệt độ thấp, ta tự nhiên muốn tăng lửa.
Không cần suy nghĩ, không cần tính toán.
Tự nhiên như hít thở.
Bốn canh giờ sau.
Bên trong lò luyện đan truyền đến một tiếng rung.
Âm thanh trầm hơn, kéo dài hơn lần trước.
Ta mở nắp lò.
Một viên đan dược lưu chuyển ánh sáng vàng kim đang lặng lẽ lơ lửng bên trong.
Trên bề mặt—
Mười hai đường vân vàng.
Linh khí trong cả đan thất đều đang hội tụ về phía viên đan dược ấy.
Trong không khí mơ hồ có tiếng sấm cuồn cuộn.
Ta vội vàng bắt lấy viên đan dược, nhét vào bình ngọc.
Bài học lần trước vẫn còn đó—thứ như dị tượng thật sự quá phô trương.
Nhưng vẫn chậm một bước.
Cửa bị đẩy ra.
Chung Ly Hành đứng trước cửa, chén trà trong tay đã vỡ nát dưới đất.
Bà ấy nhìn bình ngọc trong tay ta, môi mấp máy hồi lâu mới nặn ra được một câu.
“Mười… mười hai đường vân?”
Ta lặng lẽ nhét bình ngọc vào tay áo.
“Trưởng lão, ta chỉ luyện một viên Trúc Cơ Đan bình thường—”
“Bình thường?!”
Giọng Chung Ly Hành vỡ hẳn.
“Phẩm chất cực hạn của Trúc Cơ Đan là sáu đường vân! Ngươi—thứ ngươi luyện ra căn bản không còn là Trúc Cơ Đan nữa! Đây là… đây là…”
Bà ấy hít sâu một hơi, bước hai bước đến trước mặt ta, nắm chặt vai ta.
“Rốt cuộc ngươi là người thế nào?”
Ta nhìn vành mắt đỏ lên của bà ấy, trong lòng chỉ có một suy nghĩ—
Xong rồi.
Cuộc đời lười biếng của ta hoàn toàn xong rồi.
【Chương 5】
Tin tức không thể bị phong tỏa.
Mặc dù Chung Ly Hành lập tức phong tỏa đan thất, nhưng dao động linh áp ấy đã truyền khắp nửa Thiên Hành Tông.
Tối hôm đó, tông chủ đích thân đến Đan Đạo Viện.
Tông chủ Thiên Hành Tông, Cố Trường Uyên.
Nghe nói hắn là thiên tài gần cảnh giới Đại Thừa nhất trong thế hệ trẻ của Thương Lan Giới.
Cũng nghe nói hắn là người cực kỳ khó tiếp cận.
Khi hắn đứng trước cửa tiểu viện của ta, ta đang ngồi xổm dưới đất, cố dùng linh lực sửa chữa cái lò luyện đan cũ bị ăn mòn.
Không thể sửa được, nhưng ta vẫn phải tìm chuyện gì đó để làm.
Không thể cứ ngồi chờ người ta thẩm vấn.
“Tô Hạc Đường?”
Ta ngẩng đầu.
Dưới ánh trăng, gương mặt hắn lạnh lùng sắc bén như một thanh kiếm đã rút khỏi vỏ.
Mái tóc đen được buộc chỉnh tề không một sợi rối, xương mày cao sắc, ánh mắt lạnh nhạt rơi trên người ta.
Không có chút nhiệt độ nào.
“Tông chủ.”
Ta đứng lên, cụp mắt xuống.
“Đi theo ta.”
Không chào hỏi. Không giải thích.
Chỉ có ba chữ.
Ta đi theo sau hắn qua một đoạn đường núi, đến một tòa lầu các phía sau núi mà ta chưa từng nhìn thấy.
Sau khi bước vào, hắn ra hiệu cho ta ngồi xuống.
Ta ngồi xuống.
Hắn không ngồi.
Hắn chắp tay đứng trước cửa sổ, im lặng rất lâu.
Sau đó mới lên tiếng.
“Ngũ hành tạp linh căn, nhập học một tháng, liên tiếp luyện ra hai viên đan dược vượt qua phẩm chất cực phẩm.”
Hắn quay đầu, đôi mắt giống như hai khối sắt lạnh.
“Nói đi, ngươi có lai lịch gì?”
“Không có lai lịch.”
Ta thành thật nói:
“Chỉ là một người bình thường.”
“Người bình thường?”
Hắn hơi nhướng mày.
“Thật đấy. Chính ta cũng không biết chuyện gì xảy ra. Chỉ làm theo đan phương để luyện, sau đó… liền thành công.”
Im lặng.
Hắn nhìn ta thật lâu.
Ánh mắt ấy không giống hoài nghi, mà giống như—đang xác nhận điều gì đó.
Sau đó, hắn nói một câu khiến ta hoàn toàn sửng sốt.
“Cấu trúc linh thức của ngươi không giống người thường.”
“… Có nghĩa là gì?”
“Linh thức của người thường là một sợi dây, kéo dài từ đan điền đến tứ chi bách hài. Còn của ngươi—”
Hắn dừng lại.
“Là một tấm lưới.”
Lưới.

