“Đi, đến phòng hồ sơ.” Ông ta quyết định.

Cả đoàn chúng tôi đi theo Chủ nhiệm Trương lên phòng hồ sơ tầng năm.

Cánh cửa sắt nặng nề mở ra, mùi giấy cũ phả vào mặt.

Chủ nhiệm Trương mở máy tính, nhập “Chu Nhã Đình” vào hệ thống.

Hồ sơ điện tử của học sinh lập tức hiện ra.

Cô gái trong ảnh trang điểm nhẹ, trong mắt có sự già dặn không thuộc về tuổi của cô ta.

Chúng tôi ghé lại, ánh mắt đều khóa vào mục “Thông tin liên lạc phụ huynh”.

Trên đó rõ ràng ghi số điện thoại của tôi.

Lưu Vĩ thở phào một hơi, như tìm được cọng rơm cứu mạng.

“Thấy chưa! Tôi không nói sai! Trong hồ sơ chính là số này!”

Bà Chu cũng chỉ vào màn hình hét lên: “Chuyện… chuyện này là sao? Số điện thoại của chúng tôi đâu phải số này!”

Chủ nhiệm Trương cũng rất bối rối. Ông ta mở bản scan giấy đăng ký nhập học gốc.

Ở mục số điện thoại người thân trên tờ khai ấy, bằng bút mực đen, số điện thoại của tôi được điền rất rõ ràng.

Nét chữ thanh tú, nhìn như từ tay một cô gái viết ra.

“Đây… đây là Nhã Đình tự điền…” Ông Chu lẩm bẩm, giọng đầy khó tin.

“Nó làm vậy để làm gì?”

Tim tôi đột ngột chìm xuống.

Tôi dường như đã đoán ra điều gì đó.

“Chủ nhiệm Trương,” tôi mở miệng, “có thể tra địa chỉ nhà của Chu Nhã Đình không?”

Chủ nhiệm Trương di chuột, mở thông tin chi tiết.

Trên màn hình hiện ra một địa chỉ.

“Tiểu khu Tân Giang, tòa A, phòng 1701.”

Hơi thở của tôi lập tức khựng lại.

Địa chỉ này tôi quá quen thuộc.

Bởi vì tôi sống ngay tầng dưới.

Tiểu khu Tân Giang, tòa A, phòng 1601.

04

Tiểu khu Tân Giang, tòa A, phòng 1601.

Nhà tôi.

Tiểu khu Tân Giang, tòa A, phòng 1701.

Nhà Chu Nhã Đình.

Cô ta sống ngay trên tầng nhà tôi.

Trong khoảnh khắc ấy, tất cả những manh mối rời rạc trong đầu tôi ghép lại thành một bản đồ hoàn chỉnh.

Cặp vợ chồng họ Chu kia, tôi đã gặp.

Không chỉ một lần.

Một tháng trước, tôi gặp bà Chu trong thang máy. Bà ta nhìn thấy bản vẽ thiết kế kiến trúc trên tay tôi, ánh mắt lập tức thay đổi.

Ngày hôm sau, trong nhóm cư dân, bà ta chỉ đích danh tôi để công kích, nói tôi đạo nhái ý tưởng thiết kế của công ty chồng bà ta.

Tôi là một kiến trúc sư độc lập.

Mỗi phương án của tôi đều ngưng tụ tâm huyết của tôi.

Lần đó, tôi không tranh cãi với bà ta trong nhóm, mà trực tiếp tung ra bản phác thảo thiết kế của mình, nguồn cảm hứng, dòng thời gian sáng tác, kèm theo bản điện tử của thư luật sư.

Tôi còn đem cái gọi là phương án “gốc” của công ty chồng bà ta so với một tác phẩm của tôi đã công khai đăng tải và từng đoạt giải. Mức độ tương đồng lên đến chín mươi phần trăm.

Trước chứng cứ, công ty của chồng bà ta lập tức công khai xin lỗi, thừa nhận là nhân viên nội bộ đã sao chép tác phẩm cũ của tôi.

Bà Chu mất hết mặt mũi trong nhóm cư dân, lặng lẽ rời nhóm trong nhục nhã.

Tôi tưởng chuyện đã kết thúc.

Không ngờ sự trả thù lại đến nhanh như vậy, độc địa như vậy.

Cả nhà họ đem oán hận với tôi trút ra bằng cách này.

Để con gái mình ghi số điện thoại của tôi vào hồ sơ thi đại học.

Như vậy, hễ con gái bà ta xảy ra bất cứ chuyện gì, người đầu tiên nhà trường tìm đến sẽ là tôi.

Một kế hoạch độc ác làm sao.

Bọn họ đã tính chuẩn rằng một phụ huynh bình thường khi nhận được lời buộc tội “có thẩm quyền” từ giáo viên sẽ hoảng hốt, sẽ không thể tự biện minh.

Thứ bọn họ muốn nhìn thấy chính là trò cười của tôi, sự sụp đổ của tôi.

Tôi siết chặt nắm tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.

“Cô Từ… cô Từ?” Giọng Chủ nhiệm Trương kéo tôi về thực tại.

Ông ta thấy sắc mặt tôi đột ngột lạnh đi nên hơi bất an.

Ông Chu và bà Chu cũng nhìn tôi. Biểu cảm của họ từ chấn kinh chuyển sang lúng túng và chột dạ.

Rõ ràng họ cũng nhớ lại chuyện không vui trước đó.