Đôi mắt băng giá của hắn rốt cuộc cũng dời từ bụng ta lên, dừng lại trên khuôn mặt ta.

“Ngươi không xứng được biết.”

Lời nói của hắn, giống như một chậu nước đá, từ đầu đến chân giội ta lạnh buốt.

Sự khinh miệt coi ta như kiến hôi ấy, còn tổn thương hơn cả đòn roi của Diêm Vương gia.

“Ta không quan tâm ngươi là ai,” Ta cắn chặt răng, nỗi sợ hãi trong lòng không hiểu sao bị một cỗ cảm xúc mãnh liệt hơn thay thế, “Nó là con của ta, ta sẽ không giao nó cho bất kỳ ai!”

Câu nói vừa ra khỏi miệng, chính ta cũng phải ngẩn người.

Ta điên rồi sao?

Ta lại dám cứng cổ với một vị Thần tiên đến Diêm Vương cũng phải quỳ lạy?

Quả nhiên, lời của ta khiến cho trên khuôn mặt đóng băng của nam nhân kia, lần đầu tiên xuất hiện biểu cảm rõ ràng.

Đó là… một chút ngạc nhiên, và một chút… tức giận vì bị mạo phạm.

“Của ngươi?” Hắn phảng phất như nghe được một chuyện cười vĩ đại nhất thế gian, khóe miệng nhếch lên một đường cong châm chọc, “Ngươi cũng xứng sao?”

Hắn chầm chậm nâng tay lên, những ngón tay trắng noãn như ngọc, mang theo lực lượng không thể kháng cự, vươn về phía bụng dưới của ta.

“Vù!”

Kim quang trong bụng ta lại bùng lên, hư ảnh kim long gào thét, lao về phía bàn tay hắn.

Tuy nhiên, lần này kim long lại không chiếm được chút tiện nghi nào.

Trên ngón tay nam nhân, nổi lên một tầng hà quang bảy màu nhàn nhạt.

Kim long đụng vào hà quang, phát ra một tiếng bi minh, nháy mắt bị chấn tan, hóa thành từng điểm kim quang, rụt lại vào trong bụng ta.

Mà bụng ta, cũng trong nháy mắt yên tĩnh trở lại.

Ta có thể cảm giác được, tiểu sinh linh ấy, dường như dưới một kích này đã chịu kinh hãi, trở nên uể oải ỉu xìu.

Một cơn thịnh nộ chưa từng có nháy mắt phá sập lý trí của ta.

“Không cho phép ngươi làm hại nó!” Ta hét lên chói tai, bất chấp tất cả lao về phía hắn.

Tất nhiên, ngay cả vạt áo của hắn ta cũng không chạm tới.

Một cỗ lực lượng vô hình định trụ ta tại chỗ, không thể nhúc nhích.

“Một tàn hồn sau khi chết của phàm nhân, một nghiệt chướng ngoài ý muốn đản sinh.”

Hắn rút tay về, giọng nói sắc lạnh như dao.

“Bổn quân không lập tức mạt sát hai mẹ con ngươi, đã là sự từ bi to lớn nhường nào rồi.”

Hắn từ trên cao nhìn xuống ta, ánh mắt tựa như đang nhìn một món đồ vật.

“Đứa trẻ này, là huyết mạch của Thiên Thần và phàm nhân kết hợp sinh ra ‘Thiên Thai’, bản thân sự tồn tại của nó, đã là một ‘kiếp số’.”

“Còn ngươi, Bạch Vi,” Hắn gọi chính xác tên ta, “Ngươi chẳng qua chỉ là vật chứa để chịu đựng kiếp số này. Bây giờ, nhiệm vụ của vật chứa đã hoàn thành rồi.”

“Giao Thiên Thai ra đây, sau đó cút về Luân Hồi Đạo của ngươi, đó là con đường sống duy nhất của ngươi.”

Mỗi một câu của hắn, đều như một thanh búa tạ, hung hăng nện vào trái tim ta.

Vật chứa…

Kiếp số…

Hóa ra, tất cả những gì ta trải qua, bất quá chỉ là một tai nạn.

Ta, và con ta, đều chỉ là một lỗi lầm không nên tồn tại.

Mà vị Thần cao cao tại thượng trước mắt này, chính là đến để “sửa chữa” sai lầm đó.

Ta nhìn khuôn mặt băng lãnh vô tình của hắn, chút sợ hãi cuối cùng trong lòng cũng tan biến.

Thay vào đó, là một sự lạnh lẽo thấu xương và quyết tuyệt tận cùng.

“Ta nhắc lại lần nữa.”

Ta ngẩng đầu, đón lấy ánh mắt khinh miệt của hắn, gằn từng chữ:

“Nó là con của ta.”

“Ngươi muốn mang nó đi, trừ phi… ta hồn bay phách lạc.”

04. Hồn bay phách lạc

Lời nói lạnh lẽo của ta vang vọng trong Diêm Vương Điện tĩnh mịch.

Vị Đế Quân cao cao tại thượng kia, lớp băng sương vạn năm không đổi trên khuôn mặt rốt cuộc cũng nứt ra một vệt.

Hắn cười.

Đó là một nụ cười mang theo sự châm chọc và tàn nhẫn.

“Hồn bay phách lạc?”

Hắn lặp lại lời ta, ngữ khí khinh miệt đến cực điểm.

“Trước mặt bổn quân, ngươi ngay cả tư cách hồn bay phách lạc cũng không có.”