【Cậu từng ngủ ở tiệm sửa xe dột mưa, còn tôi ở phòng công chúa bố mẹ chuẩn bị.】
Tôi trả lời:
【Khá tốt.】
【Nhớ rửa bát.】
Cô ấy không trả lời tôi nữa.
Tối hôm đó, mẹ Trình gọi điện cho tôi.
“Hiểu Hiểu, máy rửa bát bật thế nào?”
“Nhà mẹ không có người giúp việc à?”
“Có.”
“Thế sao lại hỏi con?”
Đầu bên kia im lặng hai giây.
“Hỏi thử thôi.”
Tôi chỉ bà cách ấn nút khởi động.
Bà không cúp máy.
“Minh Châu nói nó không ăn trứng.”
“Vâng.”
“Nó cũng không thích mùi dầu máy.”
“Vâng.”
“Nó nói ngày mai muốn phá tiệm sửa xe, đổi thành cửa hàng trang sức.”
Tôi ngồi thẳng dậy.
“Hai người đồng ý rồi?”
“Không.”
“Tiệm sửa xe đó không phải đạo cụ để thử thách.”
“Đó là nơi bố con tay trắng làm nên sự nghiệp.”
Đầu điện thoại truyền tới giọng Cố Minh Châu.
“Mẹ, chỉ là một cái tiệm rách thôi mà.”
“Bây giờ hai người giàu thế này, giữ lại làm gì?”
Bố Trình hỏi:
“Con không muốn đến xem thử à?”
“Khắp nơi đều là dầu máy, con đến làm gì?”
“Lâm Hiểu có thể ở đó ba tháng, nhưng con một ngày cũng không ở nổi.”
Điện thoại đột nhiên im lặng.
Mấy giây sau, mẹ Trình nói:
“Hiểu Hiểu, con nghỉ sớm đi.”
Trước khi bà cúp máy, tôi nghe thấy bố Trình hỏi một câu:
“Con ruột thì nhất định phải giống chúng ta sao?”
7
Ngày thứ ba sau khi Cố Minh Châu nhận lại bố mẹ, một cuộc họp báo được tổ chức.
Tôi đang ở bệnh viện cùng mẹ cắt chỉ, livestream lại bất ngờ bật lên trên điện thoại.
Cố Minh Châu mặc váy cao cấp đặt may riêng, ngồi giữa vợ chồng nhà họ Trình.
“Tôi hiểu Lâm Hiểu vì muốn cứu mẹ nên quá nóng lòng.”
“Chỉ cần cô ấy công khai xin lỗi, trả lại tài sản đã nhận trong thời gian mạo nhận, tôi sẽ không truy cứu.”
Phóng viên hỏi:
“Nghe nói nhà họ Trình đã quyết định cho cô ấy vào tập đoàn làm việc?”
Nụ cười của Cố Minh Châu cứng lại.
“Không có chuyện đó.”
“Cô ta mạo nhận thân phận của tôi, sao có thể vào công ty nhà họ Trình?”
Thư ký đứng ngoài ống kính nhắc nhở:
“Cô Cố, hôm nay chỉ nói về thân phận của cô.”
“Xin hãy gọi tôi là Trình Minh Châu.”
Cô ấy nhìn bố Trình.
“Bố, bây giờ con đã trở về, có phải nên để Lâm Hiểu rời đi không?”
“Còn tiền viện phí của mẹ cô ta, cũng nên để họ tự chịu.”
Bố Trình mở tài liệu trước mặt.
“Ai nói với con số tiền đó là cho con gái ruột?”
Cố Minh Châu sững người.
“Không phải sao?”
“Đó là tiền chúng ta cho Lâm Hiểu vay.”
“Con bé đã dùng số tiền bỏ vào tiệm sửa xe để trừ đi một phần.”
“Phần còn lại, tôi đã ký giấy trả nợ với nó.”
Tôi nhìn livestream, sờ tờ giấy trả nợ trong túi.
Trên đó chỉ có ba dòng.
Nợ một trăm hai mươi nghìn.
Dùng lao động tại tiệm sửa xe để khấu trừ.
Tiền công mỗi ngày năm nghìn.
Theo cách tính này, tôi chỉ cần bê nước khoáng thêm hai mươi bốn ngày là trả hết.
Lúc ấy tôi nói tiền công quá cao.
Bố Trình nói con gái người giàu nhất cả nước làm việc thì đáng giá như vậy.
Tôi nhắc ông, tôi không phải con gái ông.
Ông gạch chữ “con gái người giàu nhất cả nước”, sửa thành “cô con gái mà người giàu nhất cả nước yêu quý”.
Chữ còn viết lệch.
Phóng viên lại hỏi:
“Vậy quyền thừa kế của nhà họ Trình thì sao?”
Cố Minh Châu lập tức ngồi thẳng.
Bố Trình trả lời:
“Tài sản là do tôi và vợ kiếm được.”
“Chúng tôi muốn cho ai, không do nhóm máu quyết định.”
Nụ cười trên mặt Cố Minh Châu hoàn toàn biến mất.
Chưa đến nửa tiếng sau khi cuộc họp báo kết thúc, trên mạng đột nhiên xuất hiện một đoạn video quay lén.
Trong video, tôi đang cầm ống máu Cố Minh Châu đưa.
Tiêu đề viết:
【Cô gái nghèo cố ý mạo danh thiên kim nhà giàu nhất, lừa tài sản hàng chục triệu】
Cố Minh Châu chia sẻ lại video.
【Huyết thống có thể xét nghiệm, lòng người thì không.】
Khu vực bình luận lập tức tràn ngập lời chửi mắng.
Tôi tắt điện thoại, gọt xong quả táo cho mẹ trước.
Cố Minh Châu gọi tới.
“Thấy chưa?”
“Bây giờ cậu công khai nói tất cả đều do cậu tự nguyện.”
“Chỉ cần cậu rời khỏi nhà họ Trình, tôi có thể không tống cậu vào tù.”
“Video do cậu đăng?”
“Cậu có chứng cứ không?”
“Có.”
Cô ấy cười một tiếng.
“Lâm Hiểu, cậu sẽ không nghĩ mấy tấm ảnh chụp lịch sử trò chuyện là có thể thắng đấy chứ?”
“Tôi đã nói rồi, những tài khoản đó không phải của tôi.”
“Chuyển khoản cũng có thể giải thích thành cậu tống tiền tôi.”
Tôi đặt dao gọt hoa quả xuống.
“Chứng cứ tôi nói không phải lịch sử trò chuyện.”
Đầu điện thoại im bặt.
Lúc Cố Minh Châu lần đầu bảo tôi mạo danh, tôi sợ cô ấy đổi ý.
Mỗi lần gặp mặt, tôi đều bật ghi âm.
Bao gồm cả những lời cô ấy thừa nhận đã mua chuộc y tá, chuẩn bị mẫu máu giả, cũng như dùng thuốc của mẹ tôi để uy hiếp tôi.
Tôi gửi toàn bộ bản ghi âm cho bố Trình.
Mười phút sau, tài khoản chính thức của tập đoàn Trình thị công bố bản ghi âm và lịch sử chuyển khoản.
Y tá bị mua chuộc cũng đứng ra làm chứng.
Hóa ra cô ta luôn không dám nói vì Cố Minh Châu hứa sẽ sắp xếp việc làm cho cô ta.
Kết quả sau khi xong việc, Cố Minh Châu lập tức chặn cô ta.
Y tá càng nghĩ càng tức.
Tức đến mức khai luôn chuyện Cố Minh Châu từng gọi cho cô ta mấy cốc trà sữa.
Dư luận lập tức đảo chiều.
【Hóa ra con gái ruột tự mình không chịu nhận bố mẹ nghèo.】
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: https://vivutruyen.net/nha-giau-thu-long-con/chuong-6/

