Khóe môi Phó Thính Trì nhếch lên: “Sẹo của anh hùng cứu mỹ nhân đấy.”
Thẩm Ký Hân hôn lên đó, rồi cắn nhẹ vào môi Phó Thính Trì: “Tỉnh rồi cũng không thèm báo cho em một tiếng, lại giở trò cũ theo dõi em rồi đột nhiên dọa em.”
Phó Thính Trì đè Thẩm Ký Hân xuống dưới: “Như vậy mới thú vị chứ.”
Sau một trận vận động nữa, Thẩm Ký Hân mới thở hổn hển hỏi: “Thế rốt cuộc anh tỉnh lại lúc nào?”
“Khoảng một tuần trước.” Phó Thính Trì hôn nhẹ lên thái dương Thẩm Ký Hân.
Thẩm Ký Hân hơi ngơ ngác: “Vậy, anh ra nước ngoài rồi, Phàm Hải ai điều hành?”
Phó Thính Trì nhướng mày: “Sao, Tình Hội các người chỉ có mình em là nhân viên thôi à?”
Thẩm Ký Hân đấm một cái vào vai Phó Thính Trì: “Anh lại đánh trống lảng.”
Phó Thính Trì thì thầm bên tai cô: “Anh biết em đang lo cho em trai em, em yên tâm, người anh sắp xếp trình độ cũng gà mờ y như cậu ta vậy.”
Thẩm Ký Hân cạn lời.
Im lặng một hồi lâu, cô ngồi dậy định mặc quần áo: “Vậy em nghĩ mình vẫn nên mau chóng về nước thôi, Phó đại tổng tài của Phàm Hải hiện tại không có mặt, đây chính là thời cơ tốt để Tình Hội vượt lên trước.”
“Hửm?” Phó Thính Trì kéo tuột Thẩm Ký Hân vào lòng, “Em nghĩ hay lắm, muốn về làm việc, trước tiên phải đáp ứng anh một chuyện đã.”
Thẩm Ký Hân nhìn Phó Thính Trì: “Chuyện gì?”
Phó Thính Trì không biết lấy từ đâu ra một chiếc hộp nhỏ, lấy chiếc nhẫn bên trong ra.
“Gả cho anh nhé, Thẩm Ký Hân.”
Thẩm Ký Hân và Phó Thính Trì chuẩn bị tổ chức đám cưới.
Tin tức này gây chấn động toàn bộ giới kinh doanh trong nước và thậm chí là trên phạm vi thế giới. Những chuyên gia phân tích bắt đầu bàn tán xôn xao, cho rằng đây có lẽ là một chiến lược sáp nhập giữa hai gã khổng lồ để tạo ra một đế chế độc quyền. Các phóng viên, biên tập viên ngày đêm thức trắng, bàn phím gõ ra lửa để tìm kiếm trong những quyết định kinh doanh quá khứ của tập đoàn Phàm Hải và Tình Hội một lý do hợp lý nào đó cho cuộc liên minh này.
Nhưng sự thật thường đơn giản hơn nhiều —— Phó Thính Trì và Thẩm Ký Hân yêu nhau sâu đậm.
Tại chung cư Hoa Nguyệt.
Thẩm Ký Hân nhìn tin tức trên mạng, cảm thấy thật nực cười: “Hóa ra thực sự có người dùng góc độ kinh doanh để phân tích chuyện chúng ta kết hôn.”
Phó Thính Trì ôm lấy cô, nói: “Bọn họ không tin vào sự tồn tại của tình yêu, chỉ nghĩ mọi thứ đều là vì lợi ích.”
“Đúng là như vậy.” Thẩm Ký Hân lướt sang một bản tin khác.
Phó Thính Trì xoa đầu cô: “Đám cưới tổ chức ở đâu đây?”
Thẩm Ký Hân suy nghĩ một chút: “Cứ giao cho đơn vị tổ chức sự kiện đi.”
Đúng lúc này, có tiếng gõ cửa vang lên. Thẩm Kha Duệ hớt hải chạy vào.
Trên khuôn mặt hắn hiện rõ vẻ đau buồn và cấp bách giống như lúc cha qua đời: “Lệ Tuyết biến mất rồi!”
“Cái gì?” Thẩm Ký Hân kinh ngạc, còn Phó Thính Trì thì nhíu mày.
Thẩm Kha Duệ run rẩy nói: “Không lẽ từ trước đến nay cô ấy ở bên em đều là giả vờ? Thực ra cô ấy vẫn còn yêu anh Phó, vừa nghe tin hai người kết hôn cô ấy đã không chịu nổi mà lại đi tự tử rồi!”
Vì Âu Dương Lệ Tuyết biến mất, việc đám cưới có diễn ra hay không trở thành một vấn đề lớn. Nếu cứ thế tổ chức, mà sau đó lại truyền ra tin cô ta tự tử, thì đối với Thẩm Ký Hân mà nói, đó sẽ là nỗi đau ám ảnh suốt cả cuộc đời.
Nhưng Phó Thính Trì lại kiên định: “Đám cưới này nhất định phải tổ chức.”
Kể từ khi xác định được tình yêu dành cho Thẩm Ký Hân, anh đã chờ đợi ngày này từ rất lâu.
Thẩm Kha Duệ vừa lau nước mắt vừa nói: “Em sẽ tiếp tục tìm cô ấy, dù sao thì lúc đầu em tiếp cận cô ấy cũng là theo lời chị, nhưng bây giờ em thực sự đã yêu cô ấy rồi, em không thể để cô ấy chết được!”
Thẩm Ký Hân gật đầu: “Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi, đừng quá lo lắng.”
Tại bệnh viện tâm thần.
Âu Dương Lệ Tuyết đứng ngoài cửa, cô búi mái tóc hồng lại, đội mũ lưỡi trai che kín mặt.
Âu Dương Hoàn Nguyệt bị khống chế trong phòng, bà ta bị chẩn đoán mắc bệnh tâm thần nên bị nhốt ở đây.
Một nhân viên bảo vệ mở cửa, kiểm tra thông tin: “Người nhà sao?”
Âu Dương Lệ Tuyết gật đầu.
Bước vào phòng thăm nuôi, Âu Dương Lệ Tuyết nhìn bà nội mình.
Âu Dương Hoàn Nguyệt ngồi trên xe lăn, tay chân đều bị xích lại.
Âu Dương Lệ Tuyết cúi người xuống, nước mắt lã chã rơi: “Bà nội…”
Âu Dương Hoàn Nguyệt ngước nhìn, đôi mắt trống rỗng.
Âu Dương Lệ Tuyết nắm lấy bàn tay bà, nức nở: “Cháu định ra nước ngoài rồi, cháu sẽ về một ngôi làng nhỏ ở Ý, sống một cuộc đời ẩn dật. Mọi thứ ở nơi này khiến cháu quá mệt mỏi, cháu không muốn tiếp tục yêu ai nữa.”
Hành lang bên ngoài, tiếng bước chân vang lên. Thẩm Kha Duệ xuất hiện.
Âu Dương Lệ Tuyết kinh ngạc, cô lau nước mắt rồi đứng dậy: “Kha Duệ? Sao cậu lại tìm được đến đây?”
Thẩm Kha Duệ đỏ mắt: “Tớ đã lo lắng đến mức không ngủ được một đêm nào cả.”
Âu Dương Lệ Tuyết mỉm cười buồn bã: “Tớ thực sự muốn rời đi, tớ không muốn tiếp tục cuộc sống này nữa.”
Thẩm Kha Duệ bước tới, ôm chầm lấy cô: “Lệ Tuyết, tớ yêu cậu. Nếu cậu muốn đến Ý, tớ sẽ đi cùng cậu. Nếu cậu thấy tình yêu của tớ quá nặng nề, thì chúng ta cứ tiếp tục làm bạn bình thường cũng được.”
Âu Dương Lệ Tuyết ôm chặt lấy Thẩm Kha Duệ, khẽ nói: “Cảm ơn cậu.”

