“Bà nội, răng bà không tốt, bớt ăn mấy thứ khó nhai này lại.”
Cố Hương Tư hơi giận, bàn tay vốn định đưa cá khô cho Phó Thính Trì lại rụt về: “Không ngờ bản lĩnh của cháu trai bà lại là không cho bà ăn những món bà thích.”
Phó Thính Trì bất đắc dĩ, anh nhận lấy con cá khô bà đưa, đưa cho Thẩm Sơn đang đứng bên cạnh một con.
“Ông Thẩm.”
Thẩm Sơn không nhận, ông đi thẳng đến cạnh Cố Hương Tư, giật lấy một con:
“Tôi chỉ ăn đồ Hương Tư đưa cho tôi thôi.”
Phó Thính Trì tiến về phía Thẩm Ký Hân, tay nghịch nghịch con cá khô: “Anh cũng vừa mới biết từ chỗ bà nội, ông nội em sau khi di cư sang New Zealand vẫn luôn sống cùng bà nội anh.”
Thẩm Ký Hân cười khẩy: “Gia tộc có biết không?”
Đáy mắt Phó Thính Trì tối tăm khó đoán: “Có thể biết cũng có thể không, dẫu sao thì họ cũng đã nghỉ hưu rồi, còn ai đi quản họ nữa chứ.”
Thẩm Ký Hân nhìn hai ông bà lão đang nằm cạnh nhau sưởi nắng dưới mặt trời, hai tay siết chặt.
Phó Thính Trì nắm lấy tay cô: “Ký Hân, anh không muốn phải đợi đến khi nghỉ hưu mới được ở bên em.”
Trong lòng Thẩm Ký Hân như bị tảng đá đè nặng, cô bực bội nói: “Em cũng không biết phải làm sao mới tốt nữa.”
Hóa ra cô và Phó Thính Trì không phải là ngoại lệ.
Những đôi tình nhân ngoài mặt thì đối đầu gay gắt, thực chất lén lút lại tâm đầu ý hợp, đã xuất hiện rất nhiều lần trong lịch sử của hai nhà Phó – Thẩm.
Chỉ là cuối cùng họ đều không thể ở bên nhau.
Phó Thính Trì ôm lấy vai Thẩm Ký Hân, Thẩm Ký Hân cũng tựa vào người Phó Thính Trì.
Hai người đứng dưới bóng cây, đứng tĩnh lặng như vậy hồi lâu.
……
Nhà họ Âu Dương.
Âu Dương Lệ Tuyết đã nhuộm lại màu hồng cho mái tóc, lúc này trông sáng bóng như mới lúc cô ta vừa về nước.
Còn Âu Dương Hoàn Nguyệt thì ngồi ủ rũ trong góc tối, nhìn ngắm tất cả.
Âu Dương Lệ Tuyết hơi ngạc nhiên: “Bà nội, bà sao vậy? Trông sắc mặt bà kém lắm.”
Mấy ngày nay đều là Âu Dương Lệ Tuyết ra ngoài đi chợ, Âu Dương Hoàn Nguyệt chỉ ngồi lì ở nhà không nhúc nhích.
Bà lão luôn ăn mặc cầu kỳ, trang điểm kỹ lưỡng ngày nào không còn thấy nữa, thay vào đó là một bà lão u ám đầy vết đồi mồi trên mặt.
Đôi môi khô khốc của Âu Dương Hoàn Nguyệt mấp máy: “Không sao, cháu ra ngoài đi, nhớ che kín mặt lại.”
Trong cửa hàng tiện lợi.
Âu Dương Lệ Tuyết lại một lần nữa thanh toán tại quầy của Thẩm Kha Duệ.
Thẩm Kha Duệ tỉ mỉ kiểm tra đồ cho cô ta, sau đó nở nụ cười thương hiệu: “Tổng cộng của quý khách là 134 tệ.”
Khuôn mặt đeo khẩu trang của Âu Dương Lệ Tuyết hơi ửng hồng, cô ta vội vàng thanh toán bằng điện thoại.
Nhưng Thẩm Kha Duệ lại lên tiếng: “Xin lỗi đã làm phiền, thực ra tôi… muốn xin WeChat của cô.”
Âu Dương Lệ Tuyết kinh ngạc, Thẩm Kha Duệ vội vàng bổ sung: “Nếu cô thấy không tiện, sau này tôi sẽ không hỏi nữa. Cô ngàn vạn lần đừng vì tôi tỏ tình mà không đến chỗ tôi mua đồ nữa nhé.”
Dái tai Âu Dương Lệ Tuyết cũng đỏ bừng: “Xin WeChat, cũng tính là tỏ tình sao?”
Thẩm Kha Duệ gãi gãi mũi: “Vậy tôi nói thẳng luôn… tôi thích cô?”
Ngày hôm đó, Âu Dương Lệ Tuyết về nhà rất muộn.
Cô ta cùng Thẩm Kha Duệ lượn lờ dạo quanh mấy con phố gần đó hết vòng này đến vòng khác, cười nói vui vẻ một hồi lâu.
Còn Âu Dương Hoàn Nguyệt thì đứng trong góc tối, lặng lẽ nhìn tất cả cảnh tượng này.
……
Quán cà phê Kinh Đô.
Vừa bàn xong công việc, Thẩm Ký Hân ngáp một cái.
Cô vừa bước ra khỏi quán cà phê, liền phát hiện một bà lão già nua, tóc tai rối bời đang đứng đó.
Thẩm Ký Hân nhìn hồi lâu mới dám chắc chắn: “Bà nội Âu Dương?”
Âu Dương Hoàn Nguyệt nở nụ cười, tay bà ta khẽ động.
“Lệ Tuyết đã phản bội tôi, nhưng tôi sẽ không phản bội lại ý chí của chính mình.”
Thẩm Ký Hân nhíu mày: “Cháu không hiểu bà đang nói gì, nhưng…”
Cô còn chưa nói hết câu, Âu Dương Hoàn Nguyệt đã lao tới.
Thẩm Ký Hân kịp thời né tránh, nhưng mắt cá chân lại va vào cột đèn đường bên cạnh.
“Đau quá…”
Mắt thấy cây kim tẩm độc sắp đâm vào người cô, Phó Thính Trì đột nhiên xuất hiện, nắm chặt lấy cánh tay Âu Dương Hoàn Nguyệt.
“Bà nội Âu Dương, dừng tay lại đi.”
Âu Dương Hoàn Nguyệt nhìn thấy Phó Thính Trì, bà ta nở nụ cười coi cái chết như không:
“Hai người các người, kiểu gì cũng phải có một người chết.”
Nói xong, cây kim độc giấu trong tay kia của Âu Dương Hoàn Nguyệt đâm thẳng về phía Phó Thính Trì!
Phó Thính Trì phải nhập viện.
Còn Âu Dương Hoàn Nguyệt bị cảnh sát bắt giữ ngay trên đường phố.
Khi bị bắt, trên mặt bà ta nở nụ cười điên dại: “Tôi làm được rồi, Tiểu Tịch, tôi làm được rồi…”
Tiểu Tịch là bạn thân của Âu Dương Hoàn Nguyệt, trước đây chính vì Tiểu Tịch mà Âu Dương Hoàn Nguyệt đã chia rẽ Cố Hương Tư và Thẩm Sơn, để Tiểu Tịch thuận lợi gả cho Thẩm Sơn.
Thẩm Ký Hân nhìn Âu Dương Hoàn Nguyệt: “Tất cả chuyện này đều đáng giá sao?”
Âu Dương Hoàn Nguyệt lúc này không còn là bà lão tao nhã biết vẽ tranh sơn dầu nữa, bà ta để lộ bộ dạng ngây dại:
“Tiểu Tịch, tôi làm được rồi, Tiểu Tịch, tôi đến tìm bà đây…”
……
Trong bệnh viện.
Phó Thính Trì nằm trong phòng cấp cứu, đội ngũ bác sĩ giỏi nhất đang dốc sức giành giật sự sống cho anh.

