“Phó Thính Trì, một khi tôi đã quay trở lại làm người thừa kế Tình Hội, thì trong công việc tiếp theo tôi sẽ không nương tay đâu.”

Sự sắc sảo độc quyền từ thời đại học một lần nữa hiện lên trên khuôn mặt Thẩm Ký Hân, Phó Thính Trì gật đầu:

“Tôi đang đợi đây.”

……

Vở kịch lố lăng này nhanh chóng kết thúc, Thẩm phụ vội vàng kéo đứa con riêng cúp đuôi chuồn mất.

Mặc dù trên WeChat, Thẩm phụ vẫn tiếp tục gửi những tin nhắn như “Ba không có lỗi với con”, nhưng Thẩm Ký Hân đã chặn ông ta từ lâu.

Về phần Miêu Lạc Thiển, cô bạn thân Du Kỳ Kỳ đã kể lại cho cô ta nghe về chuyện xảy ra ở bữa tiệc hôm đó.

Du Kỳ Kỳ tỏ ra bất bình: “Lạc Thiển, sao cậu có thể dung túng cho con ả đê tiện đó cướp vị hôn phu của cậu?”

Miêu Lạc Thiển cắn môi: “Tớ cũng không muốn, nhưng hình như Thính Trì vẫn còn tình cảm với Thẩm Ký Hân…”

Du Kỳ Kỳ không hài lòng: “Lạc Thiển, cậu quá mềm lòng rồi hiểu không? Phụ nữ phải dùng chút thủ đoạn, mới giữ được trái tim đàn ông.”

Miêu Lạc Thiển thắc mắc: “Kỳ Kỳ, thủ đoạn cậu nói là gì?”

Du Kỳ Kỳ ghé sát tai cô ta, Miêu Lạc Thiển giật mình: “Không được, tớ tuyệt đối không làm được.”

Du Kỳ Kỳ nở nụ cười nham hiểm: “Kỳ Kỳ (Lạc Thiển), cậu nghĩ người chồng cao phú soái hiện tại của tớ là làm sao mà câu được?”

Miêu Lạc Thiển nhìn xuống bụng của Du Kỳ Kỳ, chỗ đó đang nhô lên.

“Cậu không phải là…”

“Đúng, tớ chính là ‘tình cờ’ mang thai, mới khiến anh ấy hạ quyết tâm cưới tớ.”

……

Buổi tối, Miêu Lạc Thiển ngồi bên mép giường.

Những đồ bảo hộ tránh thai mà Phó Thính Trì thường dùng đều nằm trong ngăn tủ này, và chiêu mà Du Kỳ Kỳ bày cho cô ta chính là ——

Dùng kim đâm thủng bao.

Nếu làm vậy, cô ta sẽ có thai ngoài ý muốn.

Miêu Lạc Thiển lấy ra một cái, tay cô ta hơi run.

Cô ta có thực sự nên làm như vậy không?

Cuối cùng, cô ta vẫn ra tay.

Cô ta không thể rời xa Phó Thính Trì, mức độ yêu anh của cô ta không hề thua kém Thẩm Ký Hân.

……

Phó Thính Trì về rồi, anh nhìn thấy Miêu Lạc Thiển, vẻ mặt có chút lạnh nhạt.

Hôm nay Miêu Lạc Thiển cố tình mặc một chiếc váy ngủ mỏng manh, cô ta bước tới, nở nụ cười ngọt ngào như thường lệ.

“Thính Trì, đi làm về vất vả rồi.”

Phó Thính Trì gật đầu, liếc nhìn Miêu Lạc Thiển một cái rồi đi thẳng vào phòng tắm: “Tối nay anh ngủ ở thư phòng.”

Miêu Lạc Thiển tựa cửa với dáng vẻ đáng yêu yếu đuối, tay vuốt ve mái tóc đã được uốn tỉ mỉ:

“Thính Trì, chúng ta đã nhiều ngày không ngủ cùng nhau rồi.”

Phó Thính Trì lạnh lùng đáp: “Dạo này anh rất bận.”

Miêu Lạc Thiển định nói thêm gì đó, nhưng nhìn thấy khuôn mặt lộ vẻ thiếu kiên nhẫn của Phó Thính Trì phản chiếu qua gương, cô ta biết mình không thể nói tiếp được nữa.

……

Một tuần sau.

“Cái gì? Phó Thính Trì không động vào cậu?” Du Kỳ Kỳ nghe Miêu Lạc Thiển kể, vô cùng ngạc nhiên.

Miêu Lạc Thiển gần như sắp khóc trước mặt bạn thân: “Kỳ Kỳ, tớ phải làm sao đây, tớ sẽ không thực sự mất đi Thính Trì chứ?”

Du Kỳ Kỳ chợt lóe lên một ý: “Không, vẫn còn một chiêu.”

Vẻ mặt cô ta lại trở nên đầy toan tính: “Hôm nay anh trai tớ sẽ đến công ty Thẩm Ký Hân, muốn chia rẽ Thẩm Ký Hân và Phó Thính Trì, còn có thể ra tay từ phía Thẩm Ký Hân.”

Tòa nhà Tình Hội.

Hôm nay người mà Thẩm Ký Hân phải gặp là You Biao (Vưu Bưu).

Vưu Bưu thao thao bất tuyệt rất nhiều, nhưng Thẩm Ký Hân lại cảm thấy giống như đang vẽ bánh vẽ, tính khả thi không cao.

Vưu Bưu dường như hơi nổi giận, hắn nói: “Tôi sở dĩ đến tìm cô trước mà không đi Phàm Hải, là vì nghĩ rằng Tình Hội có thể nhìn thấy giá trị của tôi hơn!”

Sắc mặt Thẩm Ký Hân không được tốt, cô vừa định nói gì thì Vưu Bưu lại tiếp tục huyên thuyên.

Đến cuối cùng Thẩm Ký Hân đành phải nói: “Ngại quá, tôi đi vệ sinh một lát.”

Trong nhà vệ sinh, Thẩm Ký Hân nhắn tin cho thư ký Tiểu Dương: “Tìm lý do mời Vưu Bưu đi.”

Tại chỗ ngồi, Vưu Bưu thấy Thẩm Ký Hân vừa rời đi, liền lén lút đổ một ít bột thuốc vào cốc của cô.

Loại thuốc này sẽ phát huy tác dụng vào ban đêm, trước đó hắn tình cờ nghe được, tối nay Tất Tiết Hiên sẽ gặp mặt Thẩm Ký Hân.

Buổi tối, quán bar ở Kinh Đô.

Thẩm Ký Hân không hiểu vì sao Tất Tiết Hiên lại hẹn cô gặp mặt ở đây.

Gần đây cộng đồng làm đẹp do Tất Tiết Hiên phát triển mang lại hiệu quả rất tốt, số lượng người dùng tăng trưởng đáng kinh ngạc.

Một khoản đầu tư thành công, có thể cứu vớt 9 khoản đầu tư thất bại khác.

Cái gọi là đầu tư mạo hiểm chính là như vậy.

Chính vì lý do này, Thẩm Ký Hân cũng khá khách sáo với Tất Tiết Hiên.

Tất Tiết Hiên cầm menu rượu, hỏi Thẩm Ký Hân: “Ký Hân, cô muốn uống gì? Tôi mời.”

Thẩm Ký Hân xua tay, “Theo lý thì tôi nên mời mới đúng.”

Tất Tiết Hiên cười: “Ký Hân, cô quay về thật tốt.”

Thẩm Ký Hân vẫn hơi không quen khi bị Tất Tiết Hiên gọi như vậy, cô có chút mất tự nhiên: “Dự án của anh sau khi tôi rời đi Thẩm Kha Duệ vẫn tiếp tục đầu tư, có lẽ đó là đóng góp duy nhất của cậu ta khi tại vị.”

Tất Tiết Hiên bật cười, anh đưa tay nâng ly về phía Thẩm Ký Hân: “Dù sao thì, chúc mừng Thẩm tổng về nước.”

Thẩm Ký Hân nhận lấy ly rượu từ bartender, cô cũng nâng ly đáp lại.