“Sao vậy? Lúc người ta thích anh, anh tùy ý sỉ nhục cô ấy, giẫm đạp tấm chân tình của cô ấy. Bây giờ người ta đi rồi, anh mới phát hiện mình không thể thiếu cô ấy? Tạ Bách Ngôn, trên đời sao lại có người ghê tởm như anh vậy?”

Tim Tạ Bách Ngôn đau nhói.

“Tôi không có.”

Anh không ngờ Tô Nguyệt thật sự muốn ly hôn.

Mấy ngày nay, anh đã tìm vô số nơi nhưng không tìm được cô.

Cuối cùng anh mới bàng hoàng nhận ra, hình như cô thật sự không cần anh nữa.

Bạn thân tôi trợn mắt, cầm chổi đánh lên người anh.

“Mau cút đi, đừng làm bẩn địa bàn của tôi.”

Tạ Bách Ngôn đưa tay giữ lấy cây chổi, đáy mắt tràn đầy cầu xin:

“Tôi cầu xin cô nói cho tôi biết cô ấy đang ở đâu được không? Tôi sẽ đi tìm cô ấy, sẽ xin lỗi cô ấy, sẽ quỳ xuống cầu xin cô ấy tha thứ. Những gì tôi nợ cô ấy, tôi sẽ bù đắp, trả lại cho cô ấy thật tốt.”

“Phì!”

“Đàn ông quỳ xuống xin lỗi chẳng khác gì chó!”

“Anh mau cút đi. Ở lại thêm một giây nữa, tôi lập tức báo cảnh sát!”

Tạ Bách Ngôn còn muốn nói gì đó thì điện thoại đột nhiên vang lên.

Anh bắt máy, sắc mặt lập tức trắng bệch, quay người chạy đi.

Khi trở về công ty, bên trong đã loạn thành một đoàn.

Các cổ đông liên tục rút tiền bỏ chạy.

Toàn bộ nhân viên đồng loạt đình công.

Trợ lý vừa nhìn thấy anh đã sốt ruột như kiến bò trên chảo nóng.

“Tạ tổng, người bí ẩn kia chẳng những rút vốn mà còn quay sang chèn ép chúng ta. Giống như đang đùa giỡn với chúng ta vậy.”

Tạ Bách Ngôn trầm mặt.

“Có liên lạc được không?”

“Đã liên lạc được. Người đó nói anh đã chọc phải người không nên chọc, phải trả giá.”

“Ông ấy còn nói, ông ấy họ Tô, cùng họ với phu nhân.”

Đồng tử Tạ Bách Ngôn đột nhiên co lại.

Cùng họ với Tô Nguyệt sao?

Nhưng chẳng phải Tô Nguyệt là trẻ mồ côi sao?

Không đúng, cô chưa từng nói mình là trẻ mồ côi.

Là anh vẫn luôn tự cho là như vậy.

Mấy năm trước, công ty anh gặp phải khủng hoảng trong quá trình chuyển đổi.

Tô Nguyệt đột nhiên ôm lấy anh, nói rằng cô sẽ giúp anh.

Anh tưởng đó chỉ là lời nói đùa nên không để tâm.

Ngày hôm sau, một người bí ẩn chủ động đầu tư, nói rằng rất xem trọng dự án này.

Từ đó đến nay, người ấy vẫn liên tục rót vốn, nhưng anh chưa từng gặp mặt.

“Tạ tổng, anh mau nghĩ cách đi.”

Tạ Bách Ngôn hoàn hồn, không tiếp tục nghĩ nhiều nữa.

Anh trở lại bàn làm việc, lập tức liệt kê vài phương án.

Sau bảy ngày bảy đêm liều mạng, công ty được cứu lại.

Nhưng về cơ bản chỉ còn là một cái vỏ rỗng.

Muốn trở lại như trước, dù thêm mấy trăm năm cũng không thể.

Tạ Bách Ngôn dựa vào lưng ghế, ánh mắt đầy mệt mỏi.

Nhưng anh không dám nghỉ ngơi.

Anh phải đi tìm Tô Nguyệt, phải tự mình hỏi cho rõ.

Cũng phải xin lỗi cô.

“Tạ tổng, tìm được phu nhân rồi! Cô ấy đang ở thành phố Áo.”

Tạ Bách Ngôn không dám chậm trễ, lập tức đặt vé máy bay đến thành phố Áo.

Khi đến nơi đã là nửa đêm.

Anh đi thẳng đến khách sạn nơi Tô Nguyệt đang ở, yêu cầu lễ tân đưa thẻ phòng.

Ban đầu lễ tân không đồng ý, nhưng anh lấy giấy đăng ký kết hôn ra.

Còn vài ngày nữa mới hết thời gian cân nhắc ly hôn, bọn họ vẫn là vợ chồng.

Tạ Bách Ngôn lên tầng, dừng trước cửa phòng suite.

Một tiếng “tít” vang lên, cửa phòng mở ra.

Bên trong tối đen. Anh không bật đèn mà trực tiếp đi vào.

Ngay giây sau, một âm thanh kỳ lạ truyền đến.

Tiếng khóc khẽ cầu xin…

Tạ Bách Ngôn cứng đờ tại chỗ.

Giọng nói của người phụ nữ ấy, anh không thể quen thuộc hơn.

“Ai?”

Bên trong truyền đến một giọng nói lạnh lùng.

Ngay giây sau, đèn được bật lên.

Tạ Bách Ngôn nhìn rõ cảnh tượng trước mắt.

Gần như ngay lập tức, cả người anh bùng nổ.

Anh siết chặt nắm đấm, lao tới đấm mạnh vào mặt người đàn ông.

“Mẹ kiếp, anh đã làm gì cô ấy?”

Thẩm Thanh Lan không kịp phòng bị, ăn trọn một cú đấm.

Anh lau vết máu nơi khóe miệng, nhìn người đàn ông trước mặt.

Đây chính là tên chồng cũ súc sinh của Nguyệt Nguyệt sao?

Anh cong môi.

“Chuyện tôi và Nguyệt Nguyệt nên làm, chúng tôi đều đã làm rồi.”

Hai mắt Tạ Bách Ngôn đỏ ngầu.

“Nguyệt Nguyệt cũng là cái tên anh có tư cách gọi sao?”

Anh siết chặt nắm đấm, định lao lên lần nữa.

Tôi hoàn hồn, lạnh mặt chắn trước người Thẩm Thanh Lan.

“Tạ Bách Ngôn, anh dám động vào anh ấy thử xem?”

Mắt Tạ Bách Ngôn càng đỏ hơn, ngay cả giọng nói cũng nghẹn ngào:

“Tô Nguyệt, em có biết anh đã tìm em bao lâu không? Em lại ở đây qua lại với người đàn ông khác? Em quên mất mình là người đã có chồng sao?”

“Chồng?”

Tôi bật cười lạnh lùng:

“Chúng ta đã ly hôn rồi, anh còn tính là chồng gì nữa?”

Tạ Bách Ngôn siết chặt nắm đấm, đỏ mắt cười:

“Tô Nguyệt, người theo đuổi anh năm đó là em, người muốn ở bên anh cũng là em, người chủ động cầu hôn anh càng là em. Bây giờ em nói không cần là không cần nữa, em coi anh là gì?”

“Bây giờ em muốn ly hôn với anh sao? Tô Nguyệt, anh nói cho em biết, em đừng hòng.”

“Bây giờ lập tức về nhà với anh. Chúng ta cùng đi hủy đơn ly hôn.”

Anh tiến lên, nắm chặt cổ tay tôi rồi kéo ra ngoài.

Tôi mạnh mẽ hất anh ra.

“Tạ Bách Ngôn, những chuyện đó đúng là tôi đã làm! Nhưng dựa vào đâu anh chỉ cho phép tôi cho đi, lại không cho phép tôi lấy lại?”