Sáng hôm sau vừa đến công ty, tôi đã nói chuyện này với Lý Huy.
Chuyện này khiến ông ta đau đầu không thôi.
“Lâm Hạo, cậu không thể không nghỉ việc sao? Thiếu tiền thì tôi bù tiền cho cậu, gặp chuyện thì tôi giải quyết cho cậu, không được à?”
Tôi thản nhiên lắc đầu.
“Không được.”
“Giám đốc Lý cứ để Tô Tĩnh đi cùng tôi đi, tránh việc tôi đứng giữa truyền đạt không rõ ràng.”
“Sao có thể được!”
Lý Huy trợn mắt đứng dậy, đi đi lại lại trong phòng làm việc.
Tôi có thể đoán được suy nghĩ của ông ta. Có lẽ ông ta định chờ tôi nghỉ việc rồi mới bàn bạc với Tập đoàn Thịnh Thế về việc thay người.
Đến lúc ấy, ông ta bỏ công bịa ra một lý do, biết đâu chuyện sẽ thành công.
Nhưng nếu bây giờ tôi dẫn Tô Tĩnh đi cùng, một khi bị Tập đoàn Thịnh Thế nhìn ra, e rằng dự án sẽ lập tức bị hủy bỏ.
Cứ như vậy, Lý Huy đi qua đi lại trước mặt tôi hơn mười phút, cuối cùng nói:
“Cậu tự đi, mang theo máy ghi âm của công ty. Nhất định phải ghi lại rõ ràng từng chi tiết, không được xảy ra bất kỳ sai sót nào!”
“Lâm Hạo, có vài chuyện tôi phải nói rõ với cậu. Tuy cậu đã chuẩn bị nghỉ việc, nhưng công ty vẫn đang trả lương cho cậu, cậu không được làm chuyện tổn hại đến lợi ích của công ty!”
Ông ta không tin tưởng tôi đến mức nào vậy?
Lòng dạ mình đen tối nên cũng coi tất cả người khác là tiểu nhân nham hiểm.
Tôi không nói gì, nhận máy ghi âm của ông ta rồi rời đi.
Sau khi tôi bàn bạc trở về, Lý Huy lập tức đến lấy lại máy ghi âm.
Ông ta gọi Tô Tĩnh vào phòng làm việc, hai người ở trong đó hơn hai tiếng.
Khi đi ra, trên mặt Tô Tĩnh tràn đầy ý cười.
Cô ta đến trước mặt tôi rồi nói:
“Anh Lâm, thật ra em rất khâm phục nhân phẩm của anh. Hay là anh suy nghĩ lại, tiếp tục ở lại đi. Em thật sự rất mong được tiếp tục làm đồng nghiệp với anh.”
“Máy ghi âm có rõ không?”
Tô Tĩnh hài lòng gật đầu.
Tôi nói:
“Vậy tôi đỡ phải truyền đạt lại cho cô. Mấy ngày tới có gì không hiểu thì cứ tiếp tục hỏi tôi.”
“Được.”
Tô Tĩnh vừa rời đi, Lý Huy đã bước ra khỏi phòng làm việc.
Ông ta vỗ tay, tuyên bố với tất cả mọi người:
“Kể từ hôm nay, Tô Tĩnh sẽ toàn quyền phụ trách dự án của Tập đoàn Thịnh Thế.”
“Lâm Hạo, tôi yêu cầu cậu toàn lực phối hợp với Tô Tĩnh trước khi nghỉ việc. Hiện giờ cô ấy là cấp trên trực tiếp của cậu, bất kể cô ấy bảo cậu làm gì, cậu đều phải làm.”
Lý Huy vừa nói xong, Tô Tĩnh đã ôm một chồng tài liệu lớn đặt lên bàn tôi.
“Lâm Hạo, đây là tài liệu khách hàng của công ty trong mấy năm qua, anh sắp xếp lại đi, trước khi tan làm phải giao cho tôi.”
“À đúng rồi, ăn trưa xong, anh chuyển đến chỗ cạnh nhà vệ sinh.”
Nhìn dáng vẻ hống hách của Tô Tĩnh, tôi suýt bị chọc tức đến bật cười.
Chỉ dựa vào một chiếc máy ghi âm và một lần bàn bạc chi tiết dự án mà cô ta đã cảm thấy mọi chuyện chắc chắn nằm trong tay mình sao?
Tôi không nói gì.
Tôi ôm đống tài liệu ấy đến ngồi ở chỗ cạnh nhà vệ sinh.
Trong khu vực làm việc lập tức vang lên những tiếng cười nhạo khe khẽ.
Tôi không để tâm, bắt đầu sắp xếp đống tài liệu vô dụng theo yêu cầu của Tô Tĩnh.
Đến giờ tan làm, tôi chuẩn bị ra về.
Tô Tĩnh “không cẩn thận” va vào, làm đổ toàn bộ tài liệu tôi đã sắp xếp xuống đất.
“Ôi, xin lỗi, xin lỗi nhé! Anh xem, tôi bất cẩn quá!”
Tôi nói:
“Không sao.”
Tô Tĩnh bật cười.
“Vậy phiền anh Lâm tiếp tục sắp xếp nhé, sáng mai tôi cần dùng.”
“Sáng mai tôi sẽ sắp xếp tiếp. Đến giờ tan làm rồi.”
Tôi chỉ vào đồng hồ, mặc kệ gương mặt đã tối sầm của Tô Tĩnh, tiện tay chấm vân tay rồi tan làm.
Buổi tối, một đồng nghiệp có quan hệ khá tốt với tôi gửi tin nhắn.
Người đó nói rằng Lý Huy đã khai thông được quan hệ của dự án với Tập đoàn Thịnh Thế, chuyện đổi người không còn là vấn đề nữa.
Nghe xong, tôi lập tức hiểu ra.
Chẳng trách Tô Tĩnh dám công khai gây khó dễ cho tôi.
Nhưng vẫn không sao, làm việc gì chẳng là làm.
Không cần tốn sức suy nghĩ về những dự án ấy, mỗi ngày làm vài công việc không cần dùng đầu óc cũng khá tốt.
7
Sáng hôm sau.
Trong cuộc họp toàn thể, Lý Huy phê bình tôi làm việc tiêu cực, chưa hoàn thành công việc đã bỏ về.
Vốn dĩ tôi lười giải thích.
Dù sao bọn họ cũng chẳng thèm diễn nữa.
Nhưng vừa nhìn thấy gương mặt hả hê của Tô Tĩnh, tôi liền đứng dậy nói:
“Hôm qua tôi đã sắp xếp xong tài liệu, chính Tô Tĩnh làm đổ, nhưng cô ấy đã xin lỗi rồi. Lỗi không nằm ở tôi, vì vậy giám đốc Lý, lần sau phiền ông điều tra rõ ràng rồi mới kết luận.”
Lý Huy sa sầm mặt.
“Do cậu không xếp ngay ngắn, bị người khác va đổ lại đổ lỗi cho họ. Ngoài trốn tránh trách nhiệm ra, cậu còn biết làm gì?”
“Ồ? Theo ý giám đốc Lý, tôi nên dùng cốt thép gia cố đống tài liệu ấy sao?”
“Làm thế nào là chuyện của cậu, đừng có trách nhiệm gì cũng đẩy lên người khác. Là đàn ông trưởng thành rồi thì có trách nhiệm một chút!”
Tôi mỉm cười gật đầu, không giải thích thêm.
Đến buổi chiều, khi Tô Tĩnh tìm tôi hỏi một số vấn đề liên quan đến dự án, tôi chỉ nói qua loa vài câu mơ hồ.
Tô Tĩnh lập tức nổi giận.
“Anh không thể nói chi tiết hơn sao? Anh đối xử với công việc như vậy đấy à?”
Tôi hỏi ngược lại cô ta:

